Phẩm Ngu/ Hiền Trí/ A La Hán 60-99

17 Tháng Tư 20211:40 CH(Xem: 871)
Bot nuoc


5.   Phẩm Ngu (BALAVAGGO)
---o0o—

 

60- Thức khuya sẽ thấy đêm dài

Đi đường mệt mỏi, đường dài làm sao

Người Ngu không tỏ Pháp cao

Luân hồi bất tận, ngày nào biết xong

61-
Chưa tìm được bạn tâm đồng

Hơn mình hay cũng phải không thua mình

Quyết rằng sẽ sống một mình

Không bao giờ kết thân tình người Ngu

62-
‘Của ta’, là ý kẻ Ngu

Con ta với của, sanh lo khổ sầu

Chính ta còn chẳng có đâu

Huống gì con, của, mua sầu mãi ư

63-
Người Ngu nếu biết mình ngu

Lại là có trí và ngu hết liền

Người Ngu tưởng trí, ngu thêm

Chí ngu mới thực là tên gọi rồi

64-
Người Ngu dẫu sống trọn đời

Ở bên người trí, Pháp thời u mê

Như thìa múc thuốc, canh kia

Làm sao biết vị đắng tê, ngọt bùi

65-
Trí nhân, chỉ một khắc thôi

Ở bên người trí, Pháp thời hiểu ngay

Cũng như thể cái lưỡi này

Đắng, bùi, mùi vị biết ngay tức thì

66-
Kẻ kia thiếu trí, ngu si

Chung đường với kẻ thù thì hại thân

Ai gieo ác nghiệp, tích lần

Phải theo nghiệp ác, thập phần đắng cay

67-
Nghiệp mình làm chẳng chánh ngay

Dẫu ăn năn cũng muộn thay, ích gì

Dù cho nhuốm lệ sầu bi

Tương lai quả đắng khó bề thoát thân

68-
Nghiệp mình làm, chánh, thiện, chân

Chẳng ăn năn, vẫn thảnh thơi ý, lòng

Mừng vui, hoan hỷ vô song

Tương lai quả ngọt chẳng mong cũng về

69-
Người Ngu tưởng ác ngọt ghê

Ác chưa trổ quả, lầm mê mật rồi

Đến khi quả ác chín muồi

Người Ngu chịu khổ, cam mùi đắng cay

70-
Người Ngu ròng rã ăn chay

Chỉ dùng ngọn cỏ qua ngày, tháng, năm

Một phần mười sáu chẳng bằng

Người kia Tứ Đế (1) rõ ràng tỏ thông

 

(1)  Tứ đế: Tứ Diệu Đế hay Tứ Thánh Đế là 4 chân lý của Giáo Pháp Phật gồm Khổ Đế, Tập Khổ Đế, Diệt Khổ Đế và Đạo Đế

71- Một ngày sữa chẳng thể đông

Gây ra ác nghiệp, quả không thấy liền

Lửa hồng ngún dưới tro đen

Tới ngày bùng phát, nhãn tiền báo ngay

72-
Tham danh hư ảo, tiếc thay

Kẻ Ngu vọng động, đêm ngày khổ cam

Tổn thương hạnh phúc vô vàn

Làm cho trí tuệ tiêu tan tháng ngày

73-
Tham danh mà chẳng xứng tày

Muốn ngồi trước Tỷ Kheo ngay lễ đường

Muốn uy quyền kẻ chủ trương

Muốn người người đến cúng dường cho ta

74-
Muốn Tăng cùng tục nghĩ là

Việc dù lớn nhỏ, chính ta đã làm

Phải theo mệnh lệnh ta ban

Người Ngu nghĩ vậy, mạn tràn, tham tăng

75-
Một đường tục lụy thế gian

Một đường đưa tới Niết Bàn chẳng xa

Tỷ Kheo đệ tử Phật Đà

Chớ tham thế lợi, phải mà thắng mê

Hãy tu hạnh, hãy viễn ly

Con đường giải thoát tức thì thấy ra

 

---o0o---

 

6. Phẩm Hiền Trí (PANDITAVAGGO)


                                                                         ---o0o---

76- Người Hiền Trí trách, chỉ ta

Chỗ non chỗ kém, cố mà kết thân

Đó là chỉ chỗ vàng chôn

Kết thân với họ, tốt hơn mười phần

77-
Những người thường khéo khuyên răn

Đừng làm điều ác, cản ngăn tội nhiều

Được người Hiền kính bao nhiêu

Thời người tâm ác ghét nhiều lắm thay

78-
Chớ thân người ác, xa ngay

Chớ nên kết bạn với bầy tiểu nhân

Bạn lành, chọn bậc thượng tâm

Chỉ lo tế độ, lành thân, ý, lời

79-
Được nghe Chánh Pháp ai ơi

Tâm tư thanh tịnh, thấm lời cao sâu

Trí nhân hoan hỷ từng câu

Thánh nhân thuyết giảng Pháp mầu ngát hương

80-
Người lo trị thủy, đào mương

Người nghề thợ mộc lo đường đo cây

Thợ tên lo uốn tên ngay

Trí Hiền, điều phục căn này phải lo

81-
Vững vàng như tảng đá to

Dông không lay chuyển, chẳng lo di dời

Người Hiền Trí cũng vậy thôi

Chẳng hề dao động khi người chê khen

82-
Như hồ sâu thẳm, lặng yên

Được nghe Chánh Pháp, tâm liền tịnh thanh

Là người Hiền Trí đích danh

Hưởng an tịnh lạc, tâm lành sạch trong

83-
Người Hiền thường đã lìa xong

Những điều tham dục trong lòng chẳng vương

Trí nhân gặp khổ nhiễu nhương

Tâm không lay động, vui buồn chẳng hay

84-
Giữ gìn mình, ác chẳng gây

Dù vì mình hoặc vì ai mặc lòng

Chẳng vì cầu của, cầu con

Chẳng vì thiên hạ, việc mong tựu thành

Người này trí tuệ, hạnh thanh

Giới trì Chánh Pháp, tâm lành thẳng ngay

85-
Trong nhân quần ít người thay

Được qua bờ giác đến nơi Niết Bàn

Những người còn lại mê man

Ngược xuôi chẳng khỏi tử sanh bờ này

 
86- Những ai thuyết Pháp ngày ngày

Tu theo Chánh Pháp, Tâm này trụ an

Qua bờ giác, đến Niết Bàn

Lực Ma khó giữ, dễ dàng cứu thân

87-
Trí nhân bỏ ác pháp đen

Tu theo Pháp trắng, thiện duyên độ trì

Xuất gia sống cảnh viễn ly

Phép Sa Môn gắng tu trì siêng năng

88-
Người Hiền Trí chẳng mắc vương

Đã lià ngũ dục, vui nương Niết Bàn

Không màng sở hữu, không tham

Nội tâm cấu uế sạch tan còn gì

89-
Tâm chánh trực, chí kiên trì

Lo tu tập Pháp giác chi (1) viên thành

Lià xa nhiễm ái, dục tham

Không còn chấp thủ (2), não phiền diệt ngay

Hiền nhân sáng suốt lắm thay

Sống trong tịch tịnh, đời nay Niết Bàn

 

(1)   Thất giác chi = thất bồ đề phần, gồm có: Niệm, trạch pháp, tinh tấn, hỷ, khinh an, định, xả.

(2)   Chấp thủ:  ghì chặt lấy, chiếm giữ lấy làm của riêng

 

---o0o---

7. Phẩm A La Hán   (ARAHANTAVAGGO)

                                                                         
                                                               

90- Những ai giải thoát hoàn toàn

Dứt trừ hết mọi buộc ràng (1), trói dăng

Đường đi đến đích đã xong

Hết lo, hết sợ, chẳng còn khổ đau

91-
Người tu Chánh Niệm vững sao

Không còn luyến tiếc chốn nào an cư

Ngỗng trời rời chốn ao tù

Không còn luyến tiếc mồi từ ao xưa

92-
Thánh nhân tài sản chẳng mơ

Uống ăn điều độ, biết vừa đủ thôi

Dục tham, sân, hận hết rồi

Cảnh không, vô tướng, thảnh thơi Niết Bàn

Như chim kia giữa mây ngàn

Dấu bay lượn chốn không gian khó tìm

93-
Thánh nhân dứt sạch não phiền

Uống ăn chừng mực, chẳng thèm, chẳng ham

Cảnh không, vô tướng, thênh thang

Như chim cao lượn, ẩn tàng dấu chân

94-
Thánh nhân nhiếp phục sáu căn

Thuần như ngựa phục chủ nhân một niềm

Chẳng còn ngã mạn, não phiền

Là người tất được Chư Thiên kính vì

 

(1)  Bốn thứ: Tham, Sân, Giới cấm thủ, Kiến thủ

95- Thánh nhân không oán hiềm chi

Tâm như đất phẳng, còn gì hận, sân

Vững vàng như đá chấn môn

Tâm như ao sạch, dứt luôn luân hồi

96- Thánh nhân ý nghiệp an rồi

Giữ an ngữ nghiệp, an vui nghiệp hành

Trí chân chánh, giải thoát mình

Là A La Hán, an bình khôn nguôi

97-
Thánh nhân chẳng phải nhờ người

Chỉ đường giác ngộ, chỉ nơi Niết Bàn

Dứt rời thiện, ác, dục tham

Luân hồi cũng dứt, là hàng tối cao

98-
Dù cho ở tận chỗ nào

Làng quê, rừng thẳm, đồi cao, vũng lầy

Có A La Hán tới đây

Chỗ nào chỗ nấy, vui vầy bình yên

99-
Núi rừng khả ái đẹp xinh

Phàm nhân chẳng thiết, vui mình Thánh nhân

Cũng do dục lạc xa gần

Thánh nhân chẳng thiết, phàm nhân ưa vời

 

---o0o---



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Hoa Súng