garden_entrance-content


Sau cánh cổng này là một khu vườn văn nghệ đủ mầu sắc của Ngọc Bảo và thân hữu, và ở giữa là một căn nhà tâm linh.

Ngọc Bảo không phải chỉ là tên một người – con người sinh ra ai cũng có sẵn một kho tàng vô giá,
một viên ngọc quý sáng ngời có thể chiếu rọi vào những nơi tăm tối của trần gian.

Viên ngọc ấy cũng được gọi là Ngọc Như Ý, là chủ đề của câu truyện anh chàng cùng tử trong Kinh Liên Hoa, và được nhắc đến trong bài thơ Cư Trần Lạc Đạo của vua Trần Nhân Tông:

Của báu trong nh
à thôi tìm kiếm
Đối cảnh vô tâm chớ hỏi thiền


Nếu không có viên ngọc quý trời cho ấy, làm sao chúng ta có được những tuyệt tác văn chương nghệ thuật, những công trình xây dựng, hay những phát minh khoa học làm thăng hoa đời sống nhân gian? Tất cả đều là những tia sáng phát ra từ viên ngọc ấy mà thôi.

Nếu đồng điệu, xin mời vào viếng cảnh vườn và ghé qua căn nhà tâm linh, uống một chén trà đượm chút hương thanh tịnh.



red_bamboo



*Bài vở trích đăng lại xin đề tên tác giả và xuất xứ từ www.ngocbao.org. Xin cám ơn.



Phật Học
13 Tháng Chín 20201:51 CH(Xem: 86)
Trước khi qua đời, một Thiền Sư dạy chúng đệ tử rằng: “Con à, có những điều thầy mong con ghi nhớ: 1. Đừng cố gắng chen chân vào bất kỳ tổ chức tôn giáo, thế tục nào để dành cho mình một cái ghế hay chỉ khẳng định đời tu mình bằng học vị.
06 Tháng Tám 20204:04 CH(Xem: 172)
Mấy ngày hôm trước chúng ta nói đến những chướng nạn làm mất vãng sanh. Người tha thiết được vãng sanh thì cần phải biết qua những hiện tượng gì có thể xảy ra?
18 Tháng Chín 20209:08 CH(Xem: 30)
Thuở đời này, học theo giáo lý Phật đà nghĩa là: chúng ta phải xả thân cứu người khi gặp hoạn nạn hay là từ bi – hỷ xả, “cứu người như cứu lửa…” Chớ đâu có mà ích kỷ chỉ lo cho mình trước cái đã,
08 Tháng Chín 20203:28 CH(Xem: 56)
Cuộc sống của ông bà Án và cô con gái út gần như bị thu nhỏ rất nhiều từ khi 3 đứa con lớn đi định cư ở nước ngoài. Nhờ tiền bạc các con gửi về giúp đỡ, cuộc sống của gia đình được nâng lên rất cao so với ngày trước,
Thiền
21 Tháng Sáu 202010:03 CH(Xem: 416)
Một buổi chiều tối sau khi La Hầu La đã hoàn tất thời công phu thiền, tôn giả đến gặp Đức Thế Tôn hỏi rằng: “Bạch Đức Thế Tôn, làm sao để điều ngự hơi thở trong một tâm tỉnh giác, và điều đó có ích lợi gì?”