Mùa Hoa Vô Ưu Nở

09 Tháng Chín 20198:15 CH(Xem: 798)
51-


Mùa Hoa Vô Ưu nở

Hoa Ưu Đàm ngát hương, đấng giác ngộ thị hiện, bậc đạo sư cõi trời người ra đời, nhà thơ Thanh Trí Cao tưởng niệm Phật Đản bằng một cung cách riêng.

 

Bài thơ: Tưởng Niệm Phật Đản

 

...Từ Đẩu Xuất tâm bi nguyện lực

Thị hiện đời Ấn Quốc Đản Sanh

Sinh để diệt bốn tầng giai cấp

Kiếp điêu linh chủng loại tương tranh

 

Bằng sứ mệnh đến cùng nhân loại

Đáy vô minh bừng vỡ nhìn nhau

Rửa đôi mắt căm thù xưa cổ

Gạt lệ mừng tường tận thương đau

 

Nhập giòng Thích xả thân bố thí

Đức sâu dày độ lượng thi ân

Trang sử cũ chuyển mình đổi mới

Tất Đạt Đa hóa giải thù hằn

 

Nơi hữu hạn Thích Ca hiện hóa

Chuyển pháp âm thị hiện như nhiên

Đông tịch diệt, Tây hồng ánh đạo

Đóa chân thường miên viễn thiêng liêng

 

Bao thế kỷ Ưu Đàm thơm ngát

Tỏa sắc hương tô thắm trần gian

Cho tri thức hiền hòa thanh thoát

Cho lòng người sống đạo bằng an...

 

Lời thơ đong đưa như gió thoảng, mơ hồ vang vọng, đánh động giai tầng tâm thức, thâm nhập vào nẻo thâm sâu, len lỏi qua từng khóm trúc bụi tre, sợi nắng vàng soi tỏ muôn lối, chiếc lá lìa cành đếm bước, lững thững rơi về miền hoang lạnh. Ở vào cái giây phút không cùng vô tận, vô thuỷ vô chung, không giới hạn biên cương ấy, cất bước đã là nghìn trùng xa cách, mở đầu đã là vạn dặm sơn khê, đâu là điểm dừng trên bến bờ lữ thứ, đâu là một cõi đi về đúng nghĩa, và đâu "lối mòn khúc quanh"? Còn đâu, người đứng lặng nghe từng nhịp thở, nụ hoa xưa bổng giật mình nở rộ, cõi tâm bừng dậy niềm hoan lạc, lối về thắm đượm một làn hương. Đâu còn, tiếng vọng đầy vơi, khúc ân tình rộn ràng hoan ca trên muôn lối, một khoảng không im lìm lắng đọng, một thoáng hững hờ theo làn gió thoảng. Sát na bừng dậy, giấc mộng ngày qua, lối về thiền ca.

 

Bài thơ: Thiền Ca

 

Một thoáng mây bay

Ngày tháng đổi thay

Chợt tỉnh giấc mộng

Ta còn thơ ngây

 

Sợi tóc nào xanh

Thời lúc để dành

Chiều đó lặng lẽ

Lối mòn khúc quanh

 

Xa xăm muôn trùng

Ước mơ mông lung

Thời vận thách thức

Một mẫu sốchung

 

Tính toán yêu thương

Thử thách vô thường

Bài kinh nhật tụng

Tâm thành dâng hương

 

Hít thở thật dài

Chân dung hình hài

Thấu thị chân tướng

Cần gì tương lai

 

Đâu rồi "Thế À"

Cái gì của ta

Tứ đại vận chuyển

Khúc hát thiền ca.

 

Cuộc đời không hề yên lặng, không là màu hồng không là giấc mơ ở lại, nhưng lại là phong ba bão táp, gió hú sấm rền mưa trút nước đổ, thiên nhiên vốn dĩ như thế, thì con người cũng không ngoại lệ, đầy giẫy bất an biến động, trôi nổi bọt bèo. Có còn hoa bướm ngày xưa ngập lối,  một thuở dạo quanh lối mộng, có còn da tóc xanh tươi bóng bẩy? Cơn lốc vô thường bất chợt đến đi réo gọi, suối tóc bờ vai thời gian sương gió điểm tô, âm thầm đếm bước lầm lũi ra đi, lạnh lùng rũ bỏ chẳng chút tiếc thương, hững hờ vây quanh, vụt bay tiếc nuối, không cần mời gọi khước từ nó vẫn ra sức cuốn phăng hất trọn, không chút tiếc thương do dự. Sát na vi trần, một thoáng một dạo, một thuở lênh đênh, một ngày vụt qua tiếc rẻ, một phút cuồng si khổ đau, một đời đắm chìm trong mộng mị, một cõi nhuốm màu tang thương rách nát. Không chừng không khéo, lại là mù sương một kiếp, ngàn sau hối hả bay đi, qua cầu lữ thứ. Tìm đâu một cõi đi về đúng nghĩa, một chốn riêng tư tận cùng, một chỗ đợi mong chân tình, quê hương lối về tâm thức nở hoa.

 

Bài thơ: Vi Trần

 

Bay đi đến từ đâu

Là gì cũng ngàn sau

Giọt nắng vờn ánh sáng

Vi trần vút lên cao

 

Bay đi đến từ đâu

Ở đây có bao lâu

Cuộc đời là như thế

Ngủ vùi trên hạt châu

 

Thời gian đã đi qua

Đền đài và cỏ hoa

Con người và muôn vật

Đến rồi lại cách xa

 

Đi theo gió mười phương

Bềnh bồng trong sắc hương

Lung linh trong giọt nắng

Nơi nào là quê hương

 

Nơi nào là quê hương

Nơi nào là thân thương

Nơi nào ta từng đến

Vui buồn như mù sương

 

Ánh mắt và nụ cười, chứa chan một trời thơ mộng tin yêu, nghìn trước ngàn sau nơi chốn cũ là cả một tình tự, gởi gấm khung trời tuổi thơ, vượt thời không in dấu trên từng đường nét rêu phong cổ kính, thách đố hiên ngang. Dù cho thời gian vụt đến vụt đi, vẫn trơ gan cùng năm tháng, vẫn đón nhận trải lòng, vẫn bàng bạc hương xưa, đong đầy trong từng hơi thở. Chùa xưa hồn cũ vẫn còn đó, hùng vĩ lồng lộng tỏa hương, dung chứa cuộc bể dâu đếm bước, vẫn đêm ngày cưu mang bao nỗi truân chuyên trên từng thân phận. Tấm lòng từ bi trí tuệ vẫn âm thầm lan tỏa, đứng vững trên mọi đẩy xô của cuộc đời, vỗ về san sẻ sớt chia, soi đường dẫn lối, đưa người sang sông. Làng cũ tình quê, bến bờ neo đậu, vùng trời tuổi thơ, con đường làng mấy độ rong chơi chôn đầy kỷ niệm, một thời một khắc đi về lưu lại dấu chân non. Lời kinh nhịp mõ tiếng chuông, trở thành những âm vang vô tận không thể thiếu ở cuộc đời nầy, tỉnh dậy mà đi đốt đuốc soi đường thẳng bước, từ vô sanh đến không mộng, xóa nhòa biên cương, từ vô thường biến đổi thành chân thường trụ vững, là cả một quá trình chuyển đổi vượt tầm. Giải phóng chính mình ra khỏi mọi hệ lụy trái ngang, giọt nước nhành dương tưới mát cõi nhân thiên, an lạc phủ vây trong từng hơi thở. Bài thơ Chiều Ơi! Vừa là tiếng gọi hoài niệm, vừa là tấm chân tình, còn là chút tình gởi gắm cho mai sau.

 

Chùa cổ sư già hồn dân tộc

Làng cũ tình xưa đạo nhiệm mầu

Tiếng kinh gõ nhẹ trên tiềm thức

Tỉnh dậy đi về suốt thiên thâu

 

Hạt sương tàng ẩn hương cỏ dại

Âm điệu mấy tầng không vấn vương

Thanh thoát đa mang tình dân tộc

Mấy độ phong trần bởi quê hương

 

Đất cũ ai về thương với tiếc

Chiều ơi! đâu những bóng thiên thần

Âm hưởng còn đây từng suy tưởng

Lá vàng cung kính bước chân nhân

 

Từ cõi vô sanh về không mộng

Pháp thân hành hóa khắp muôn phương

Vời vợi thẳm sâu dày tăm tối

Tiếng chuông linh diệu nước cành dương.

 

Trong tận cùng tâm thức, vời vợi thẳm sâu, có là đêm đông tăm tối, ôm trọn nỗi niềm cơ cực gió sương, có còn chập chờn chạy quanh lối mộng, giọt buồn giọt đắng rụng mãi vào hồn rót tận vào tim? Một khi vén mây ngăn ngại nhập vào dòng tuệ giác, buông bỏ mọi níu kéo vây quanh, trông thấy được bản thể tịch nhiên nhất như, trên lối về vô sanh bất diệt, pháp thân linh hiện diệu kỳ bùng lên, lặng lẽ soi sáng muôn phương.


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Hoa Súng