THIỀN HƯƠNG - Ngọc Bảo

27 Tháng Giêng 201212:00 SA(Xem: 56736)

 

 

sakurabig14

 

 

Năm ấy tôi mới học Phật chưa được bao lâu, mỗi tháng thường đến tham dự ngày tu học Thiền tại nhà chị H. ở Newport Beach. Nhóm tu học Thiền đa số là những người khá giả, có địa vị, có gia đình vững chắc. Có thể nói họ là những người thành công trong xã hội, nhưng dường như họ vẫn cảm thấy thiếu thốn một điều gì đó, vẫn muốn đi tìm kiếm một cái gì, có lẽ là một thứ hạnh phúc thường hằng nào đó không lệ thuộc vào những yếu tố biến thiên bên ngoài. Họ tìm đến nhau trong một ngày tu học để được an lạc trong phút chốc, một thứ therapy tâm lý trị liệu, mà tôi gọi đó là “Một ngày đi tìm hạnh phúc”. Tuy chỉ là thoáng an lạc tạm bợ, nhưng cũng rất cần thiết, giúp bồi đắp thêm năng lượng, có thêm sức mạnh tinh thần.


 

Kể từ khi cầm trong tay quyển sách “Những lời Phật dạy” (Sayings of Buddha), nghiền ngẫm những lời pháp nhũ về chân lý của sự khổ, nguyên nhân và con đường diệt khổ, cuộc đời tôi vẫn cứ loanh quanh trong những nỗi khổ mà dù có đọc bao nhiêu sách cũng chưa thể nào thoát ly ra được. Con đường đến nhà chị H. hai hàng cây rợp bóng lá xanh mướt, trông tươi mát trong nắng xuân êm dịu. Cỏ cây vô tình không biết buồn vui, nhưng xuân đến dường như chúng cũng có một vẻ gì phấn chấn, rộn rã. Nhưng tâm tư con người, dù ở trong cảnh sắc thế nào, vẫn luôn luôn mênh mang những nỗi niềm riêng,  những vấn đề của kiếp nhân sinh, của thân phận bọt bèo đầy những hệ lụy trần ai. Cảnh sắc mùa xuân tưng bừng khoe sắc vẫn không làm tươi sáng được một tâm hồn đang phủ đầy bóng tối. Và như thế, trong một ngày đầu xuân, tôi đến nhà chị H. trong một tâm trạng não nề.


 

Phòng khách nhà chị H được dùng làm thiền đường trang trí thật thanh nhã, nhìn ra khu vườn thoáng mát trên ngọn đi thoai thoải, sắp xếp đẹp mắt với những cụm hoa xen kẽ bên những cây cao tỏa bóng lá. Tượng Phật Thích Ca được bầy trang trọng trên lò sưởi, đàng sau một bàn thờ có bình hoa cắm theo lối Nhật rất mỹ thuật, đơn giản và hài hòa. 



Sau ba tiếng chuông, thầy chậm rãi bước vào, tất cả cùng hướng về bàn thờ Phật cung kính chắp tay. Trong làn khói hương nhẹ nhàng lan tỏa, bỗng tượng Phật dường như lung linh sống động, như ngài đang mỉm cười trước mắt tôi, khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm, bao nỗi ưu phiền chợt tan biến. Trong phút chốc tôi chợt cảm nhận được ý nghĩa diệu kỳ của “Tâm Không”. Phải chăng hạnh phúc chỉ là sự vắng bóng của phiền não trong tâm, hay “Tâm không phiền não chính là Bồ Đề”?


 

Ngày hôm đó, tôi đã làm một bài thơ tựa đề “Thiền hương”. Bài thơ này làm rồi được cất kỹ trong bao nhiêu năm, nay đem ra chia x, vì dù hay dù dở, bài thơ đó cũng được làm với cả tấm lòng, ghi lại một kỷ niệm không quên của một ngày tu học.


 

 

 


sen_bq-content Thiền Hương

 

 

Hôm nay đến trước Phật đường

Xin dâng một đóa hoa thơm cúng dường

Lung linh trong khói trầm hương

Trông như có bóng Như Lai hiện tiền

Một niềm an tĩnh vô biên

Tiếng chuông cảnh tỉnh xa lìa chốn mê


Bao nhiêu lo lắng muộn phiền

Theo hơi chánh niệm tan vào hư không

Thở ra trút hết ưu sầu

Thở vào cho lắng xôn xao trong lòng


Từ đâu bao nỗi nghiệp duyên

Tơ vương trăm mối, đảo điên trăm bề

Trầm luân mấy độ đi về

Lang thang sáu cõi, vọng tình u mê


Chợt khi tỉnh giấc ê chề

Trăm năm thoáng chớp tựa là chiêm bao

Một mai rời chốn lao xao

Cô đơn một cõi trần tâm quay về


Âm thầm nguyện một lời thề

Quy tâm hướng Phật, tỏ ngời Chân Như

Chuyện đời như thực như hư

Hợp tan như những đám mây vô thường


Buồn vui như khói như sương

An nhiên tự tại, thanh bình nơi tâm

Chắp tay làm nụ sen hồng

Cầu hương giải thoát thấm nhuần nơi nơi.



Ngc Bo


 



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thieu_nu_ngam_hoa_sen