NẮNG-GIỮA DÂY ĐỜI MONG MANH-VỚI QUÊ HƯƠNG VÀ EM / Trần Thụ Ân

02 Tháng Năm 20203:01 CH(Xem: 194)

nắng


Nắng


Không có bụi bay trong kẽ cửa

Làm sao biết được nắng long lanh

Không có những chiếc lá màu xanh 

Làm sao nắng trở mình vàng thắm 


Giữ lại trong lòng tay một nắm

Thả vào đêm đom đom bay lên

Vài sợi hồng chìm xuống đáy tim

Bình minh đến nhóm thêm chút lửa


Hãy mở toang ra bao cánh cửa

Để mùa hè ngủ lại qua đêm

Hãy đừng nói gì, cứ lặng im

Để nghe tiếng ve sầu thuở nhỏ


Thời thanh xuân vẫn còn đâu đó …


Trần Thụ Ân

(01/2019)


giữa dây đời mong manh


Giữa dây đời mong manh

Ẩn dụ của bài thơ 

Mập mờ trong trí óc

Tượng hình chỉ thoáng chốc

Rồi thành đám mây bay

Thả tiếng hát trong tay

Lên môi người thánh thót

Qua đỉnh trời chót vót

Về đậu cánh rừng xưa

Đâu phải chỉ cơn mưa 

Mới làm nên thời tiết

Nghiêng một phần nắng biếc

Ấp ủ mảnh vườn hoa

Đêm rảo bước chân xa

Chia tay ngày huyên náo

Nối hai đầu thực, ảo

Giữa dây đời mong manh

Mấy chiếc lá lìa cành

Lót chân người đứng tuổi

Cùng nhau đi một đỗi

Rồi sẽ lúc chia tay

Trần Thụ Ân

(01/2019)


với quê hương và em

..với quê hương và em

 

có hôm ngỡ mặt em là Huế 

vì cái làn da quá mịn màng      

 

lắm khi ôm ấp lưng Đà Lạt             

mát rượi vòng tay thẳng giấc mê

 

thôi anh không ngóng Hà Nội nữa

cặp mắt xa xăm đã ở gần

 

thả trôi cát trắng vào quên lãng

Nha Trang giờ là sóng tóc thơm

 

bên em mỗi bửa đều huyên náo

nên anh đâu cần có Sài Gòn

 

đôi môi ngọt lịm mùi trái chín

thị trấn Lái Thiêu bỗng lặng thinh

 

thân thể em tràn đầy nhựa sống

phì nhiêu như châu thổ Cửu Long 

 

nay anh an trú quê hương đó

có phải em là xứ Việt Nam?

 

Trần Thụ Ân

(02/11/2003)




Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thieu_nu_ngam_hoa_sen