Những bài thơ thoảng mùi Thiền trong trại Cải Tạo- Đào văn Bình

01 Tháng Chín 201912:02 CH(Xem: 34)

Những bài thơ thoảng mùi Thiền trong trại Cải Tạo

(Điều này chứng tỏ trong khổ đau đã hàm chứa Bồ Đề)

vo_thuong








Ngũ Uẩn

Vọng niệm từ đâu bỗng nảy ra

Gặp em trong chốn bụi phồn hoa

Nói cười ân ái như mê loạn

Một kiếp thu vào trong cánh hoa

                  ***

Em đến chùa xưa như cánh mai

Tiếng chuông huyền diệu tịch trần ai

Ngây thơ em biết đâu là Phật

Chỉ thoáng em buồn khi nắng phai

                  ***

Một nén hương thơm cũng nhiệm màu

Diễn huyền đâu phải tại thâm sâu

Mắt em đâu có gì trong đó

Sao nhiếp hồn ta tới bạch đầu?

                  ***

Một bóng chim bay cũng nhớ em

Rồi quên trong khói thuốc ưu phiền

Xưa chưa từng nói câu ly biệt

Nay cách xa rồi trong đảo điên

                 ***

Ta đã tìm về nơi rất xa

Khi chưa phiền não chẳng phong ba

Nghiệp duyên đâu phải em mê hoặc?

Chỉ tại nhìn trăng tưởng Tố Nga.

Đào Văn Bình

(Trại Hà Tây năm 1980)

Vô Môn Quan

Thu phong hựu động ngã tâm sầu.

Thiền Luận mông lung đốn-tiệm thâu?

Ngũ niên dĩ quá như xuân mộng.

Không- sắc môn quan khởi tự cầu?

Dịch nghĩa:

Gió thu lại lay động lòng ta buồn.

Cuốn Thiền Luận mông lung không biết tiếp thu đốn hay tiệm?

Năm năm qua đi như giấc mộng xuân.

Cửa Không-Sắc há cầu mà được.

Đào Văn Bình

        (Trại Hà Tây 1980)

Bụi Hồng

Mây bay nhè nhẹ qua cầu.

Sương rơi bạc trắng mái đầu phong ba.

Hồ xưa dõi bóng trăng tà.

Cưỡi con lừa nhỏ mà qua bụi mờ.

Tuyết rơi mấy giải bơ phờ.

Nghe chim gõ mõ mà ngờ chiêm bao.

Túi thơ tiệc rượu hôm nào.

Phồn hoa tỉnh mộng đêm vào quãng Không.

Trăng khuya theo mãi bóng hình.

Có con chim nhỏ giật mình bay xa.

Cầu tre đâu mãi đứng chờ.

Khóm mai gầy guộc ơ hờ khách qua.

Chiếc thân đạo sĩ phai nhòa.

Cưỡi con lừa nhỏ mà qua bụi mờ.


Đào Văn Bình

(Trại Long Thành 1975)


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thieu_nu_ngam_hoa_sen