BÊN TRỜI HIU QUẠNH - Phùng Quân

02 Tháng Sáu 20188:47 CH(Xem: 619)

le pont Mirabeau











BÊN TRỜI HIU QUẠNH



Người chọn trời Tây ta đành không

Sông Seine mai mốt sẽ quen dòng

Từ đây đất khách con đường rộng

Chẳng lẽ đi về bàn tay không ?!


Người chọn trời Tây ta trời Đông

Sông Seine con nước có đôi dòng ?

Từ nay xa cách muôn trùng sóng

Đường tàu ở lại vẫn song song ...


Người tận trời Tây ta trời Đông

Sông Seine đâu nước chảy đôi dòng

Lỡ bước nên ta đành phận mỏng

Lâu rồi ai có nhớ hay không ?


Người ở trời Tây ta thì không

Sông Seine con nước vẫn muôn trùng

Trăng theo ly khách soi tìm bóng

Dòng đời bao ngả quá mung lung !


Người ở trời Tây ta thì không

Sông Seine nay đã hẳn yên lòng

Đôi khi ai nhắc thời hoa mộng

Ta viết bài thơ để nhớ mong.



PHÙNG QUÂN


*  Ký ức buổi tiễn đưa bạn bè định cư sang Pháp, dạo mùa Hạ 1975,

   tại phi trường Haneda Tokyo Nhật Bản.


Vài lời mạn bàn:

Bài thơ của Phùng Quân viết nhân cuộc hội ngộ ở Paris cùng bức tranh vẽ cây cầu Mirabeau làm tôi không khỏi nhớ đến một ngày mùa xuân trước đây đã từng đứng trên cây cầu bắc ngang dòng sông Seine, nghe bài thơ của Guillaume Apollinaire nói về một cuộc tình dang dở trên cây cầu Mirabeau. Bài thơ bất hủ đã khiến cây cầu này trở thành nổi tiếng, khiến người đến Paris không khỏi cảm thấy bâng khuâng mỗi khi bước qua những cây cầu sông Seine. Xin tạm dịch bài thơ này như sau:

Bên cầu Mirabeau

 

            Dưới cầu Mirabeau giòng sông Seine nước chẩy

            Và chuyện tình mình

            Nếu có gợi nhớ lại

            Chỉ thấy niềm vui liền nỗi đau

           

            Đêm đến, chuông điểm tiếng giờ qua

            Ngày trôi đi, tôi vẫn còn đây

            Tay trong tay, ta hãy mặt đối mặt

            Trong vòng tay xiết chặt, ở dưới cầu

            Những đợt sóng đi qua còn thấy mãi

            Hững hờ trôi đi trong vô tận.

 

            Đêm đến, chuông điểm tiếng giờ qua

            Ngày trôi đi, tôi vẫn còn đây

            Tình yêu qua đi

            Như nước chảy qua cầu

            Tình yêu qua đi

            Để thấy đời trôi qua sao quá chậm

            Và niềm hi vọng sao quá bẽ bàng

 

            Đêm đến, chuông điểm tiếng giờ qua

            Ngày trôi đi, tôi vẫn còn đây

            Ngày qua đi, rồi tuần qua đi mãi

            Mang quá khứ xa xôi và những cuộc tình

            Đi vào hư vô không trở lại

            Dưới cầu Mirabeau giòng sông Seine nước chảy

Ngọc Bảo phóng dịch



 Le pont Mirabeau

Sous le pont Mirabeau coule la Seine
Et nos amours
Faut-il qu'il m'en souvienne
La joie venait toujours après la peine.

Vienne la nuit sonne l'heure
Les jours s'en vont je demeure

Les mains dans les mains restons face à face
Tandis que sous
Le pont de nos bras passe
Des éternels regards l'onde si lasse

Vienne la nuit sonne l'heure
Les jours s'en vont je demeure

L'amour s'en va comme cette eau courante
L'amour s'en va
Comme la vie est lente
Et comme l'Espérance est violente

Vienne la nuit sonne l'heure
Les jours s'en vont je demeure

Passent les jours et passent les semaines
Ni temps passé
Ni les amours reviennent
Sous le pont Mirabeau coule la Seine

Guillaume Apollinaire






Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thieu_nu_ngam_hoa_sen