VƯỜN ĐÁ /SEKITEI - Inoue Yasushi - Quỳnh Chi dịch

06 Tháng Ba 20211:35 CH(Xem: 142)

Vườn Đá - Sekitei
Inoue Yasushi - Quỳnh Chi dịch

sekitei

Uomi Jiro đã chọn Kyoto làm nơi đi hưởng tuần trăng mật.

Uomi sống ở Kyoto suốt thời học sinh, từ trung học đệ nhị cấp cho đến khi lên đại học, nên đối với chàng nơi đây như một quê hương thứ hai, tuy những huy hoàng rực rỡ  buổi ấy đã tắt lịm, xa vời, chỉ còn rơi rớt lại đó đây những mảnh vụn lưu niệm một thời. Tuy thế, Uomi muốn cùng người vợ mới là Mitsuko sống vài ngày ở cố đô cổ kính, nơi cất giữ những kỷ niệm tuổi thanh xuân của chàng.

Có rất nhiều nơi chốn Uomi muốn cho Mitsuko xem, vì vợ chàng chỉ mới có dịp đi tham quan Kyoto từ hồi còn đi học, và khi ấy cũng chỉ ở lại đây có một đêm. Vào đầu tháng 10, khí hậu cũng dễ chịu. Ngắm đường phố Kyoto và cảnh thiên nhiên xung quanh Kyoto vào mùa này là đẹp nhất.

Uomi muốn ở đây ít nhất là năm hôm, và đã sắp xếp lịch trình thực hiện ý định ấy, nhưng về quê Mitsuko ở Shikoku mất mấy hôm lâu hơn dự định, khi đến Kyoto là chỗ chính muốn đến thăm nhất thì chỉ còn vỏn vẹn có một ngày hai đêm sau cùng còn lại. Đến Kyoto lúc trời tối, nên chỉ có hôm sau là được cả một ngày, đến ngày kia thì sáng sớm đã phải lên xe lửa khởi hành về Tokyo. Buổi tối, khi về đến lữ quán trên bờ sông Kamo ở khu phố gần cầu Sanjouohashi, 

-Ngày mai anh định cho em xem chỗ nào thế?

Mitsuko hỏi. Từ khoảng ngày hôm qua cách nói chuyện của nàng bỗng có phần âu yếm hẳn lên.

-Chà!

Uomi không trả lời ngay được. Chỉ có một ngày thì nên đi chơi đâu bây giờ. Chàng phân vân không biết lựa chỗ nào.

-Anh dẫn em đi xem một chỗ thôi cũng được rồi, không cần xem nhiều nơi đâu ạ. Chỗ nào yên tĩnh có thể thong thả được.- Mitsuko nói.

Uomi cũng có ý nghĩ tương tự. Chàng nghĩ nên chọn nơi nào yên tĩnh, và muốn sánh vai đi bên nhau ra đúng vẻ một đôi vợ chồng mới cưới, giữa cảnh sắc mùa thu tuyệt đẹp. 

Uomi vừa đưa mắt âu yếm nhìn người vợ trẻ đẹp mới vừa tròn đôi mươi, thua chàng đến hơn mười tuổi, vừa phác họa trong đầu những nơi chốn có thể khiến nàng hài lòng.

Cảnh cánh đồng Rakuhoku cũng đẹp. Mitsuko mà đi giữa cảnh thu trên đồng cỏ ấy. thân hình nảy nở tươi mát của nàng uyển chuyển đẹp biết ngần nào. Phong cảnh gần chùa Ginkakuji cũng đẹp. Nét cong mềm mại của núi Higashi Yama, rừng thông đỏ, giòng suối trong ngần ấy, có lẽ cũng làm sáng thêm  đôi mắt đen lánh của Mitsuko, vì nàng vốn thích hội họa.

Tuy nhiên, sáng hôm sau, ăn sáng xong, đến lúc thực sự phải đi mà vẫn không biết nên đi đâu, Uomi đã quyết định thật tự nhiên theo sự thôi thúc tự đáy lòng. Nơi có sức lôi cuốn lòng chàng đến thế là chùa Ryuanji ở Rakusai và vùng phụ cận, một nơi chỉ được cái yên tĩnh cổ kính, chứ ngoài ra chẳng có gì đáng kể.

Đã bao năm qua rồi, nay chàng muốn đi lại con đường ấy. Và xem trà thất trong chùa Ninnaji. Đi trên con đường băng qua bốn năm khu phố  từ chùa Ninnaji đến chùa Ryuanji. Rồi xem vườn đá trong chùa Ryuanji. Xem vườn đá rồi, sẽ đi dạo trong sân chùa có chiếc ao thật lớn ấy. Tuy rằng như thế cũng hơi vất vả cho người vợ trẻ hình như không có sở thích hay quan tâm gì mấy về hoa viên hay trà thất, nhưng một khi Uomi đã định như thế rồi thì không làm sao đổi ý được nữa.

Hai người rời lữ quán, đón tắc xi đi đến phố Shijoukawaramachi. Xe chạy chừng 20 phút thì ra tới ngoại ô ở phía tây Kyoto. Lại đi thêm khoảng 20 phút nữa, hai người xuống xe trước chiếc cổng cổ kính thật lớn của chùa Ninnaji.

Bất cứ chỗ nào Uomi đưa mắt nhìn tới, cũng là cảnh cũ trong hoài niệm của chàng. Không một chút nào khác với mười ba năm trước. Làn gió thổi tới là gió ngày trước. Bức tường rào vẫn một màu trắng ấy, và những dây leo vẫn quấn quýt như ngày trước, chẳng chút đổi thay. Sân chùa Ninnaji vắng vẻ không một bóng người.

-Bây giờ mình sẽ đi xem Ryokakutei.

-Ryokakutei là gì ạ?

-Là trà thất trong chùa Ninnaji.

-Ồ!

-Rồi mình đi một chút thì tới vườn đá chùa Ryuanji.

-Vườn đá là gì?

-Là khu vườn được bài trí chỉ có đá và cát.

-Ồ!

Chàng nói gì, Mitsuko cũng khẽ reo lên thích thú, mắt sáng rỡ vui vẻ.

Hai người được người ở văn phòng chùa Ninnaji hướng dẫn đi xem trà thất trong vườn sau chùa. Uomi nhớ lại cảm giác hồi hộp thời học sinh, lúc nhón đầu ngón chân rón rén bước vào trà thất nhỏ bé xinh xắn ấy.

Ra khỏi chùa Ninnaji, từ đấy đến chùa Ryuanji là con đường đầy kỷ niệm mà Uomi đã đi không biết bao lần. Nắng thu rải khắp con đường yên tĩnh một thứ ánh sáng sắc lạnh và trong vắt. Rừng tre hai bên đường nhẹ rung theo gió. Uomi và Mitsuko sánh vai nhau đi trong làn gió và ánh sáng lấp lánh mà ở Tokyo hay một nơi nào khác không thể nào hình dung ra được.

Nhưng từ lúc bước vào sân chùa Ryuanji, Uomi chìm dần vào suy tưởng với niềm tâm sự của riêng mình lúc nào không hay.

-Đẹp thật, vùng ngoại ô của Kyoto cảnh đẹp thật cơ!

Mitsuko mê mải ngắm phong cảnh tứ phía, đi chầm chậm chỉ sau Uomi một chút.

Thế nhưng Uomi nghe như giọng nói ấy từ một nơi xa xăm nào thoảng qua bên tai. Từ khi đi trăng mật đến nay vừa được một tuần lễ, trong khoảng một tuần lễ ấy, chỉ có giây phút hiện tại này là lúc lòng chàng rời khỏi người vợ khả ái.

-Ở chỗ như thế này mà có cái ao lớn nhỉ?

Mitsuko rảo bước đuổi kịp Uomi, nói. Hai người đi theo bờ ao, đến phương trượng nơi có khu vườn đá.

Uomi không đáp lời vợ.

-Đúng là ở đây, đây là chỗ mà Tozuka Daisuke đấm mình.

Uomi nhủ thầm với lòng mình thế. Nét mặt chàng thoáng gợn buồn và bắp thịt nơi mép chàng hơi co giật nhè nhẹ. Đó là những kỷ niệm đau buồn một thời xa xưa đang trở về dằn vặt chàng.

-Đây cũng là nơi mình đã bỏ Rumi.

Chàng nghĩ thầm.

*

Mười ba năm trước, cũng vào một ngày mùa thu, Uomi Jiro và Tozuka Daisuke đã đi trên con đường này, mỗi người mang một tâm sự ngổn ngang.

-Mày hãy thành thật nói rõ ra đi, mày có yêu Rumi hay không?

Tozuka nói với vẻ mặt như không tha thứ một mảy may nào sự dối trá, mắt nhìn chòng chọc vào mặt Uomi, không cho chàng được né tránh chút nào.

Uomi và Tozuka đều mặc bộ đồng phục học sinh đã đứt hết khuy áo, lưng giắt chiếc khăn tay, chân đi guốc gỗ ghê-ta. Cả hai đều đang là học sinh ban Lý Hóa trường trung học đệ nhị cấp.

-Mày phải có can đảm mà trả lời tao. Mày nghe tao nói đây, nếu mày thực sự hết lòng yêu Rumi thì tao nhường cho mày đấy. Nhường cho mày, rồi kể từ ngày hôm nay tao nghỉ học về quê làm ruộng. Người ta nói năm mươi năm cuộc đời, chịu đựng năm mươi năm nữa thì nỗi khổ nào rồi cũng tiêu tan thôi.

Uomi không đáp lại, vì nghĩ rằng chỉ một câu trả lời của chàng chắc chắn sẽ khiến Tozuka Daisuke phải thực sự bỏ học.

-Mày hãy suy nghĩ cho kỹ đi rồi trả lời nghe chưa. Nếu mày nói là dám đánh đổi cả mạng sống vì yêu Rumi, thì tao nhường cho mày đó. Còn nếu mày chỉ có ý chơi bời thôi, thì tao sẽ chiếm, vì tao thật lòng yêu Rumi.

Uomi cũng không trả lời câu hỏi này được, vì chàng không thể không thận trọng mà buột miệng thành thật đáp lại ngay.

Uomi yêu Rumi. Thế nhưng về việc có yêu Rumi nhiều hơn Tozuka hay không thì chàng không tự tin. Uomi yêu Rumi, chỉ nghĩ đến chuyện sẽ mất Rumi chàng đã choáng váng đến tối tăm mắt mũi. Thế nhưng chàng không hề có tâm trạng như Tozuka là thưa chuyện cho cha mẹ biết và kết hôn với Rumi ngay.

Chỉ nghĩ đến việc phải thú thật với cha mẹ ở quê nhà là Uomi đã hoảng sợ. Còn chuyện kết hôn, Uomi có cảm tưởng như đó là một việc thuộc về một thế giới xa lạ hoàn toàn không có liên quan gì đến Rumi.

Thưa chuyện với cha mẹ để xin phép lấy vợ là điều mà Uomi chưa hề nghĩ tới, thế nhưng Uomi yêu Rumi là một điều chắc chắn không còn phải nói nữa. Nếu mất Rumi thì chàng không thể nào chịu được.

-Tao yêu cô ấy.

Uomi quả quyết nói mà cảm thấy cái nhìn nóng bỏng của Tozuka trên má mình.

-Có hơn tao không?

Tozuka nhìn như soi vào mặt Uomi mà hỏi gặng lại.

-Có lẽ.- Uomi đáp một cách khổ sở.

-Có lẽ là thế nào? Mày đừng nói cái giọng mềm nhũn như đàn bà ấy. Phải nói cho dõng dạc lên là mày có thực lòng yêu Rumi hơn cả tao yêu nàng không.

-Có.

Uomi đáp xong, nuốt nước bọt đánh ực một cái.

-Hừ!

Trong khoảnh khắc, nét mặt Tozuka bỗng đờ ra, nhưng rồi Tozuka sửa lại mũ và thở hắt ra thật mạnh như vừa lấy hơi.

-Được. Nếu thế thì tao nhường Rumi cho mày. Mày học giỏi, con nhà địa chủ giàu có, lại không rượu chè như tao.  Mày đáng làm chồng Rumi hơn tao. Tao sẽ không bao giờ tìm gặp Rumi nữa đâu. Bây giờ tao về cư xá thu xếp hành lý đây.

-Làm gì đến nỗi phải bỏ học như thế.

Uomi vùa nói xong thì chợt nghĩ rằng câu nói ấy chỉ tổ khích cho Tozua bỏ học thêm. Uomi lén liếc nhìn Tozuka một cái thì quả là thấy nét mặt Tozuka thực sự nghiêm nghị hẳn lại.

-Mày tưởng tình cảm của tao lúc này chỉ có thế thôi sao?

Tức thời, cùng với tiếng thét “Đồ khốn kiếp”, Uomi thấy má mình bị một nắm đấm. Hai má chàng cứ thay phiên nhau bị thoi liên tục. Mỗi lần bị đấm, Uomi lại loạng choạng ngã lùi lại đằng sau, hai tay đưa lên che phần trên của khuôn mặt, để đỡ, tránh bị đấm vào mắt. Tuy bị đánh, nhưng Uomi vẫn còn bình tĩnh lắm.

Uomi hầu như không chống chỏi lại mà cứ để yên cho Tozuka đấm. Vì chàng biết có đánh lại cũng không đủ sức đối chọi lại Tozuka.

Dạo ấy, Tozuka và Uomi, cả hai đều là học sinh ban Lý Hóa ở trường trung học đệ nhị cấp.

Uomi và Tozuka tính tình hoàn toàn khác xa nhau, nhưng lại hợp nhau ở điểm nào ấy, nên khi ở trong sân trường cũng như ở ngoài phố, lúc nào hai người cũng đi cùng với nhau. Sách vở cũng dùng chung, tiền bạc cha mẹ gửi cho đều coi như của chung, cùng tiêu chứ không phân biệt đó là của ai, không cần ngại ngùng hay giữ ý gì cả.

Tozuka tuy không vào câu lạc bộ thể thao của trường, nhưng khi còn học trung học ở quê nhà vùng Kyushu, đã từng làm đội trưởng đội nhu đạo và kiếm đạo, nên thân hình rất cao lớn, tình tính cũng hào sảng. Nhưng từ khi vào trường trung học đệ nhị cấp, Tozuka tuyệt nhiên không chơi môn thể thao nào cả.

Những nơi như câu lạc bộ nhu đạo, kiếm đạo hay các môn thi đấu để mắt đến cốt cách vạm vỡ của Tozuka, cũng rủ hắn gia nhập, xong Tozuka tuyệt nhiên không nhận lời.

-Không đọc sách thì dốt nát. Là vì tao khác với những đấng anh tài chúng mày, thời trung học đệ nhất cấp tao chẳng nhồi nhét cái gì vào đầu cả, chẳng có cái gì trong đầu cả. Nên từ nay phải nhét một ít học vấn vào mới được.

Hắn nói thế làm đám câu lạc bộ thể thao chẳng biết đâu mà lần. Tóm lại hắn có phần nào khác với đám võ biền.

Rumi là cô hầu bàn trong một hiệu cà phê có cái tên kỳ cục là BAN ở phố Shijokawara-machi. Người phát hiện ra Rumi trước tiên là Tozuka. Một tối, Tozuka đến phòng Uomi bảo:

-Mày cứ đi theo tao, đừng hỏi gì cả. Tao dẫn mày tới chỗ này hay lắm.

Tozuka nói thế để rủ Uomi đi. Đến hiệu BAN, Tozuka gọi vừa rượu vừa cà phê, rồi đẩy ly cà phê ra trước mặt Uomi, còn mình thì uống rượu.

-Mày thấy thế nào? Được không?

Tozuka nói, có ý muốn ám chỉ điều gì. Uomi biết ngay. Trong các cô chiêu đãi viên lăng xăng lui tới như một bầy cá vàng, chỉ có mỗi mình Rumi là nổi bật hẳn lên.

Thỉnh thoảng Rumi đến bàn của bọn Uomi, ngồi tiếp họ một lát, rồi lại sang ngồi vào bàn khác. Trong đám chiêu đãi viên toàn mặc kimono mầu mè sặc sỡ, chỉ có mình Rumi là mặc âu phục. Mỗi khi Rumi đến gần, Uomi lại ngây người ra như thể mất hồn. Chàng luôn tay cầm điếu thuốc lá đưa lên môi để giấu không cho Tozuka thấy tay mình đang run bần bật.

Tozuka thì chẳng nói chẳng rằng, chỉ nhìn chòng chọc vào mặt Rumi. Hễ cô đi khỏi là  Tozuka nhìn theo, mặt đằng đằng sát khí lườm những người khách ở các bàn được Rumi tới tiếp chuyện, rồi nốc rượu ừng ực. Cả hai đều có vẻ mê Rumi, và đều lo chạy tiền để đến quán BAN hằng đêm.

Thế rồi, chưa được nửa tháng sau, cả hai đều đã rủ được Rumi đi phố với mình, một tháng sau đã tìm cách đến thăm tận căn phòng của Rumi thuê ở Kitano. Cả hai đều ra sức theo đuổi Rumi.

-Cô ấy coi thế mà tằn tiện ghê. Ban ngày chỉ ăn có một miếng bánh đấy.

Nghe Tozuka nói, Uomi cứ trầm trồ:

-Tuyệt. Tính nết như thế mới là tuyệt.

-Tao thích nàng nhất ở chỗ vừa hư hỏng vừa đứng đắn. Cả hai yếu tố hòa lẫn vào nhau, tạo nên một vẻ đẹp kỳ lạ nơi nàng.

-Tao thì…

Tóm lại là bất cứ tính nết nào, nhất cử nhất động của Rumi, cả Tozuka lẫn Uomi đều thấy là đẹp và hiền, đều mang một ý nghĩa sâu xa.

Tozuka và Uomi bắt đầu tranh giành Rumi là vào khoảng mùa thu năm thứ ba ở trung học đệ nhị cấp, tức là khi quen nàng đã được một năm, và chỉ còn nửa năm nữa là họ sẽ phải từ giã mái trường.

Tozuka và Uomi, mỗi người đều đã tỏ tình với Rumi, và rồi hai người đã được Rumi ban cho cùng một câu trả lời:

-Sẽ yêu người nào cưới mình.

Hình như Rumi sẽ bằng lòng với người nào chịu cưới mình, còn trong hai người thì ai cũng được. Tozuka và Uomi có vẻ bất mãn với câu trả lời đó của Rumi, thế nhưng điều đó cũng cho thấy phần nào tính nết của nàng, xem thế mà đứng đắn không thích yêu đương lăng nhăng vớ vẩn. Và vì, trong quá khứ, Rumi đã từng khổ đau vì gặp những người chỉ muốn chơi bời trăng hoa rồi sau đó bỏ rơi nàng.

Rumi không chịu chọn hẳn người nào, nên Tozuka và Uomi đành phải quyết định với nhau xem ai sẽ giành được Rumi.

Hôm ấy, đã lâu lắm rồi Tozuka mới lại rủ Uomi cùng đi tản bộ. Họ đáp xe điện đến Kitano thì xuống xe, rồi đi bộ đến chùa Ryuanji. Tuy chẳng ai nói ra, mà cả hai cùng vào ngắm khu vườn đá trong ngôi chùa này. Đó cũng là ngày ngọn gió lạnh báo hiệu mùa đông bắt đầu thổi tới.

Hai người nói chuyện về Rumi là sau khi họ ngắm vườn đá xong, và đã bước xuống đến bậc chót của các bậc cửa bằng đá.

Sau này nghĩ lại, Uomi vẫn lấy làm lạ, không hiểu tại sao mình vốn nhút nhát, mà lúc ấy dám quả quyết nói thẳng cho Tozuka biết rằng mình yêu Rumi.

Cho đến ngày hôm ấy, Uomi vẫn nghĩ rằng rút cuộc là mình sẽ đành phải chịu mất Rumi thôi. Vì nghĩ thế nào, Uomi cũng thấy Tozuka nồng nhiệt hơn, có vẻ sống chết với tình hơn. Còn Uomi tuy cũng muốn kết hôn với Rumi, nhưng không hề có ý nhất quyết thế nào cũng phải lấy Rumi cho bằng được. Uomi cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện tiến tới hôn nhân với Rumi.

Vả lại, tuy Uomi tranh giành Rumi với Tozuka, nhưng chàng vẫn trân trọng tình bạn giữa mình với Tozuka. Đó là một thứ tình cảm khác hẳn tình yêu với Rumi, hay có khi tình bạn của Uomi với Tozuka còn lớn hơn cả tình yêu với Rumi. Do đó, Uomi nghĩ có lẽ rút cuộc chắc là mình cũng phải rút lui.

Thế mà chính Uomi cũng không ngờ là mình đã dám dứt bỏ tình bạn đến độ tàn nhẫn như thế. Trong lúc bị Tozuka đấm vào mặt, Uomi nghĩ thế này là mọi chuyện đã được giải quyết xong xuôi.

Tối hôm ấy, Uomi không về cư xá mà đến ngủ nhờ ở nhà một người họ hàng ở gần chùa Ginkakuji, và ở đấy độ ba hôm. Đến  ngày thứ tư mới về cư xá, thì hóa ra Tozuka đã cuốn hành lý về quê thật.

Lá đơn xin nghỉ học của Tozuka được gửi bưu điện về trường là vào khoảng một tháng sau. Trong trường bè bạn đồn đãi lung tung về việc Tozuka bỏ học, nhưng Uomi không  nói gì cả, ngay cả với Rumi.

Năm sau, Uomi lên đại học, đồng thời bắt đầu ăn ở với Rumi, tuy không có cưới hỏi chính thức.

Uomi còn có một kỷ niệm khác trong sân chùa Ryuanji này.

Đó là vào lúc đã ăn ở với Rumi được đúng ba năm, vào đầu tháng ba, lúc Uomi sắp tốt nghiệp đại học.

Lúc đó, đột nhiên Rumi bảo Uomi là có chuyện muốn nói, nên muốn cùng dạo quanh đâu đấy, vì thế hai người mới tản bộ đến chỗ chùa Ryuanji.

Hai người đều mang tâm trạng biết đã đến lúc phải có kết luận về chuyện của họ, nên im lặng đến khó thở đi bên nhau. Ngày hôm ấy, hai người cũng đã bước vào hành lang trông ra khu vườn đá như thế, chỉ để giết thời giờ. Thế rồi trong suốt nửa tiếng đồng hồ, chẳng ai nói với ai câu nào, họ ngồi dưới mái hiên, đăm đăm nhìn bề mặt của những tảng đá đặt trên cát trắng đẹp rải khắp vườn.

Và rồi, khi rời khỏi chỗ ấy, họ đi cách nhau một quãng vài mét, cứ thế đi vòng quanh sân chùa hãy còn hơi sớm chưa đến mùa hoa anh đào nở.

Dạo ấy, tình cảm của Uomi đối với Rumi đã nguội lạnh hẳn. Chàng phần nào không thể nào chịu đựng được sự vô học của Rumi, và cảm thấy chán ghét mọi tính nết của nàng. Ngay cả đôi mắt mở to trông cũng thành hạ cấp, giọng nói õng ẹo nghe phát ghét, Uomi không thể ngờ là trước đây mình đã say mê người con gái này đến thế.

Rumi cũng biết rõ lòng dạ Uomi. Nhưng Rumi không thể rời xa Uomi, là vì ba năm chung sống đã thành một sự gắn bó cả về tâm hồn lẫn thể xác.

Lúc đầu khi mới sống chung với nhau, Rumi còn hay hối thúc Uomi cưới hỏi mình, nhưng đến lúc này Rumi không còn mong đợi gì chuyện kết hôn. Một điều thiết thực hơn cả chuyện kết hôn chỉ có tính cách hình thức ấy, luôn luôn khiến nàng cảm thấy bất an. Đó là bằng bất cứ giá nào nàng cũng không muốn bị Uomi ruồng bỏ. Nàng chỉ mong được có thể thôi.

Nhưng hôm ấy Rumi có vẻ hơi khác với mọi khi. Nàng nghĩ bụng, nếu tình yêu của Uomi dành cho nàng đã chết hẳn rồi, không bao giờ còn có thể hồi sinh, thì chẳng thà nàng sẽ rời xa Uomi. Tuy rằng Rumi cũng hoàn toàn không tin rằng liệu là mình có thể sống xa Uomi hay không,  nhưng nàng tự nhủ thôi thì cứ coi như mình đã chết rồi mà cố lên vậy.

Ngày Uomi tốt nghiệp đã gần kề, tâm trạng của Rumi lúc bấy giờ là nếu không thể nào tránh được đổ vỡ, chi bằng sớm đón nhận nỗi khổ ấy, hơn là cứ trì hoãn mãi.
-Anh nghĩ sao thì cứ nói cho em biết. Đừng ngại ngùng. Cũng không cần rủ lòng thương hại. Em chỉ muốn anh cho em biết anh thật sự nghĩ gì.

Rumi nói thế.

-Nào, anh hãy nói đi! Anh có yêu em không, hay là không yêu?
…………..

Uomi nghĩ bụng “Lại …nữa”, và lặng thinh. Chàng nhớ lại màn lục vấn này đã được lập đi lại không biết bao lần, hàng chục lần, trong suốt ba năm qua. Nhưng bao giờ Uomi cũng không tài nào nỏi thẳng ra được là không yêu. Trừ phi là lòng sắt dạ đá, còn thì không đời nào chàng có thể nói như thế được.  

Đương nhiên, đó cũng là do sự nhu nhược của Uomi, nhưng tình sâu nghĩa nặng của ba năm chung sống đã thành sức mạnh ràng buộc chàng.

-Yêu hay không yêu? ..Thôi được em không hỏi câu này nữa. Hỏi thế là còn khí khách lắm, em xin hỏi thẳng thế này. Anh ghét em, hay không ghét? Ghét thì cứ nói thẳng là ghét, hả, ghét phải không? Anh nói được chứ? Hay là anh cứ việc gật đầu hoặc lắc đầu. Nào. Ghét hả?

Uomi thấy sắc mặt Rumi nhợt hẳn đi với vẻ thành khẩn khác hẳn mọi ngày.

Chàng bỗng nhìn khuôn mặt ấy một cách lạnh lùng khác thường. Thế rồi, Uomi nói thật dứt khoát đến nỗi chính chàng cũng không ngờ.     

-Ghét!

Nói xong chàng giật mình. Không ngờ đó là một lời thốt ra từ miệng mình.

-Thế à.

 Rumi đáp giọng bình thản đến rợn người. Uomi cũng không ngở rằng sự tàn nhẫn ghê gớm đã kết tụ thành như một khối đen ngòm trong lòng mình. 

Đôi môi nhỏ bé của Rumi tái nhợt hẳn và đổi sang màu trắng bệch như màu da bụng  của Uomi, trông thật ghê rợn, đến nỗi Uomi cũng thấy rõ.

Uomi nghĩ thầm “Khéo đừng ngã” và bất giác đưa tay ra đỡ lấy Rumi. Sức nặng của Rumi đè cả lên cánh tay ấy của Uomi. Một lát sau,

-Không sao đâu.

Rumi hé mở mắt và khẽ rời khỏi tay Uomi, rồi cứ thế ngồi sụp xuống đất hồi lâu, đoạn nàng bỗng đứng bật dậy, rồi không buồn ngoảnh lại nhìn Uomi, cứ thế quay lưng lại phía chàng, hơi lảo đảo, chân bước loạng choạng, nàng bỏ đi khỏi chỗ ấy.

Thế là xong! Uomi thầm nghĩ. Trong quá khứ cũng đã có mấy lần xẩy ra tình huống tương tự, nhưng lần này khác hẳn mọi khi, lạ thay chàng thực sự cảm thấy được sự đổ vỡ giữa hai người.

 Thôi thế cũng là xong! Uomi lại nghĩ thầm. Và rồi chàng lấy làm bất ngờ pha lẫn đôi chút tự hào về mình, vì bản tính mềm yếu, thế mà chàng đã thốt ra được một lời tàn nhẫn  khủng khiếp đến vậy.

Hôm ấy Uomi không còn lòng đạ nào mà trở về căn phòng đang sống chung với Rumi. Chàng đến thăm nhà hai ba người bạn, rồi mãi đến khuya mới leo lên bậc thang về phòng.

Trong phòng không có ánh đèn. Chàng bật đèn lên thì thấy quần áo và kimono mà Rumi vẫn mắc trên tường không còn nữa.  Rumi không bao giờ trở lại căn phòng ấy một lần nào nữa. Mãi đến rất lâu sau đó, Uomi vẫn không sao xua tan được cái dư vị ê chề vì chuyện này, nhưng chàng vẫn không đi tìm Rumi.

Có lần Uomi nghe được từ ai đó rằng Rumi làm cô hầu bàn ở phố Shinsaibashi, xong tối hôm nghe được tin ấy, Uomi uống một chút rượu rồi cũng quên bẵng.

*

Uomi hồi tưởng lại hai chuyện có lẽ kể như là trọng đại trong quá khứ của minh.

Chuyện nào nhớ lại cũng ít nhiều thấy đau lòng. Tozuka Daisuke về quê ở Kyushu, cho đến trước khi chiến tranh bùng nổ ít lâu đã trở thành giám đốc công ty làm rượu,   nghe đâu là sống xa hoa phong lưu lắm, Uomi nghĩ bụng đúng là lối sống của Tozuka. Nhưng sau khi chiến tranh kết thúc, Tozuka đã bị bệnh mà qua đời.

Rumi thì bặt vô âm tín.

Đã bao năm rồi, nay Uomi mới lại có dịp bước lên thềm cũ trong phương trượng chùa Ryuanji.  Thế rồi cũng như trước đây đã cùng với Tozuka Daisuke và rồi với Rumi, chàng lại ngồi xuống bên cạnh Mitsuko nơi góc hàng hiên rộng.

-Chà, vườn đẹp thật..

Mới đầu Mitsuko nói chỉ có thế, rồi sau đó cứ lặng thinh đăm đăm nhìn ra vườn.

Gọi là vườn, nhưng chỉ có cát trắng trải giàn khắp vườn, giữa vườn chỉ đặt vài tảng đá. Thế nhưng khu vườn giản dị thanh thoát này như có vẻ gì rất nghiêm khắc đánh động vào lòng người xem.  Đó là một thứ thuộc về thế giới tinh thần ở một tầm cao, hơn hẳn những cái có thể diễn tả bằng từ ngữ như đẹp đẽ hay diễm lệ.  

-Mình đi thôi.

Mitsuko bỗng nói thế. Lúc ấy, Uomi thấy sắc mặt Mitsuko có phần nào tái nhợt đi, nhưng chàng lại cho rằng đó là tại nẫy giờ mắt mình mải nhìn cát trắng lấp lánh hồi lâu.

Từ khi đặt chân vào khuôn viên chùa Ryuanji, vì những kỷ niệm xa xưa mà Uomi có tâm trạng u buồn, nhưng ra khỏi chùa, rồi từ lúc thong thả dạo bước theo lối mòn dọc theo bờ tường đất, chàng cảm thấy hạnh phúc lạc quan trở lại như cho đến ngày hôm qua.

Suy ra thì hiện tại của Uomi chỉ toàn là hạnh phúc. Có vợ trẻ đẹp đi bên cạnh.

Mitsuko dung nhan kiều diễm hơn hẳn Rumi. Lại có học thức, quý phái, tuy là kết hôn theo kiểu có người mai mối, nhưng cưới nhau đến nay được mười ngày, Uomi thấy mình đã thực lòng yêu người vợ trẻ này.

Khác với trước kia đắm đuối say mê Rumi, lòng chàng giờ đây tràn ngập một tình yêu thật đằm thắm êm đềm.

Mitsuko bỗng nói

-Em thấy hơi mệt anh ạ.

Mitsuko đi chậm sau lưng Uomi, cách chàng chừng vài mét.

Thỉnh thoảng Uomi quay lại nhìn thấy dáng đi quả là có vẻ mệt nhọc của Mitsuko thì cảm thấy một tình yêu mãnh liệt trào dâng. Hẳn là chàng là chồng cũng có trách nhiệm đã để cho Mitsuko bị mệt. Chốc chốc chàng dừng lại âu yếm chờ cái sinh vật khả ái mà chàng đã ấp yêu làm cho mệt ấy.    

Mitsuko ít nói hẳn lại.

-Em mệt lắm hả?

Uomi hỏi.

-Dạ không.

Mitsuko đáp thế. Nhưng vẻ mặt rõ rệt có vẻ như đang phải gắng chịu một sự đau đớn nào đó.

Uomi đã định thong thả tản bộ đến Kitano, rồi từ đó lên xe tắc xi, nhưng giờ chàng đổi ý, đáp xe điện từ Ryuanji rồi xuống xe ở Kitano và đón taxi ở đấy.

Khi về đến lữ quán, Mitsuko phần nào khỏe lại.

-Anh định đưa em đi nhưng em xin lỗi vậy. Em ở lại quán trọ, còn anh cứ đi chơi đi.

Mitsuko nói vậy.

Bao năm rồi nay mới trở lại Kyoto, nên có nhiều chỗ Uomi muốn đi thăm lại. Chẳng lẽ mất nửa ngày ở lì trong quán trọ, chàng bèn một mình đi ra phố vào buổi chiều hôm ấy.

Uomi đến thăm thầy cũ là tiến sĩ K ở Higashi Yamashichijo. Tiến sĩ K là người ngày trước đã phải lo cho Uomi nhiều chuyện, nay già hẳn đi đến nỗi không nhận ra được, nhưng khi ngồi trò chuyện thì trông ông vẫn khỏe mạnh không khác xưa một mảy may nào.

Vị tiến sĩ già gọi điện thoại đến hai ba chỗ, gọi được các bạn cùng lớp của Uomi là S và M đến họp mặt. Rồi cứ thế Uomi nhận lời ở lại dùng cơm tối ở nhà tiến sĩ K, cho đến khi cáo từ ra về thì đã 9 giờ tối.

Khi Uomi về đến lữ quán, Mitsuko không có ở đấy. Vừa bước vào phòng, không hiểu sao Uomi linh cảm có điều gì bất ổn.

Chàng thấy có một phong thư để trên mặt bàn ở góc phòng, vội cầm lên, và cứ đứng đấy mà mở ra xem.

 

Em đã xếp đặt một cuộc sống hạnh phúc để làm người vợ hiền của anh, nhưng rồi vẫn không được.

Quả thật là từ khi cử hành hôn lễ, cho đến ngày hôm qua, em nghĩ là mình sẽ làm được. Được ấp ủ trong tình yêu của anh, em cũng hết sức chân thành đáp lại.

Thế nhưng, hôm nay trước vẻ đẹp lạnh lùng khác thường của vườn đá chùa Ryoanji được anh dẫn tới, giương mắt ra nhìn hồi lâu, không hiểu sao em bỗng thấy chán ghét sự nhượng bộ của mình. Em nghe thấy từ trong lòng mình có tiếng bảo không được để mặc cho dòng đời đưa đẩy, không được nhượng bộ. Khu vườn cát và đá yên tĩnh ấy đã lấy đi sự mềm yếu của em, đã khiến em trở nên mạnh mẽ đến mức tàn nhẫn. Phải chăng chỉ bằng cát và đá, người thiết kế khu vườn ấy muốn khơi gợi một tinh thần ở tầm cao rất cao.

Cuộc sống với anh có thể là con đường hạnh phúc nhất cho em.

Thế nhưng, em nghĩ mình phải sống theo ý mình, cho dù là bất hạnh chăng nữa. Em xin thành thật xin lỗi vì cho đến nay đã giấu kín mối tình thơ dại của mình ngày trước.

 

Bức thư chỉ viết có thế, và dĩ nhiên là tối hôm ấy Mitsuko không trở về lữ quán.

 

 (3/3/2021)
Quỳnh Chi dịch Sekitei của Inoue Yasushi
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
hoa_cuc