HỒN MA ĐA TÌNH - Lưu An

08 Tháng Chín 20203:28 CH(Xem: 208)

hoa-quynh

HỒN MA ĐA TÌNH

 

 

Vài lời dẫn truyện

           

            Trong một lần về VN rong chơi, ngẫu nhiên tôi gặp một cô bạn cũng có chút giao tiếp với giới viết lách tại Việt Nam, cô ta đã đọc một số bài TÂN LIỄU TRAI CHÍ DỊ của tôi. Cô ta giới thiệu tôi với một cơ quan thương mại trong dịch vụ xuất bản những sách báo có tính cách giải trí bình dân bán tại các xập báo trên thị trường trong nước. Họ cho biết rất thích thú với những truyện” tân liễu trai chí dị“của tôi,  muốn tôi viết cho họ những truyện liên quan đến ma quái để họ xuất bản và bán trên thị trường.

 

            Một phần vì thích thú với việc viết lách, một phần vì họ hứa trả tiền nhuận bút cũng khá để cho tôi đóng góp vào những hoạt động từ thiện mà tôi vẫn làm khi về VN, một phần khác, cá nhân mình cũng có vài lần trực diện với vài hiện tượng ma quái trong quá khứ và cũng được nghe từ vài người thân quen kể lể về những lần mà chính họ đã ngỡ ngàng khi gặp phải những sự kiện ma quái. 

 

            Từ những lý do đó tôi đã thu gom những hiện tượng có vẻ kỳ bí, khó giải thích đó kèm theo tí chút tài năng biến trá trong văn chương, ngôn ngữ để tình tiết hoá, lãng mạn hóa, văn chương hoá … mà viết ra được một số bài. Hôm nay trong sự buồn tẻ vì đôi chân giang hồ gió bụi của mình bị bó gối, ngồi nhà đem ra đọc lại vài bài, sửa chữa tí chút, gửi đến bạn đọc coi như một thú vui để cho cảm xúc mình có chút lơ lửng với mông lung ma quái. Một thái độ tìm vui trong nhàn nhã cho bất cứ ai muốn dìm mình vào tưởng tượng mà quên đi những buồn chán trong cuộc sống. Thế mà cũng chỉ có thế mà thôi!

                                                                                                            LA

 
&

 

 

Vào truyện

     

            Cuộc sống của ông bà Án và cô con gái út gần như bị thu nhỏ rất nhiều từ khi 3 đứa con lớn đi định cư ở nước ngoài. Nhờ tiền bạc các con gửi về giúp đỡ, cuộc sống của gia đình được nâng lên rất cao so với ngày trước, thời mà ông bà Án còn phải è lưng ra nuôi 4 đứa con ăn học, hoàn toàn nhờ vào đồng lương thầy giaó cấp hai nghèo túng của ông và từ cái xập bán đồ ăn, trong ngôi chợ nhỏ gần nhà.

 

            Ngay sau khi thằng Thi, đứa con thứ ba sửa soạn ngồi lên máy bay sang Mỹ đoàn tụ với 2 đứa lớn. Ông bà Án đã nhìn thấy rõ ràng cuộc sống tương lai rất chắc chắn của mình để tính toán, xếp đặt cho chương trình ngơi nghỉ, hưởng nhàn. Dù còn phải làm việc thêm 2 năm nữa mới đến tuổi hưu, nhưng ông Án đã xin nghỉ hưu non, bà Án cũng chẳng ngại ngần vừa bán rẻ, vừa cho người cháu họ cái xập bán đồ ăn của mình trong chợ. Hiện giờ ông bà chẳng còn gì nhiều để lo lắng ngoài vấn đề chăm sóc sức khoẻ của chính mình và dành thời gian đi du lịch bù lại suốt cuộc đời chỉ biết làm việc kiếm tiền nuôi con ăn học.

 

            Chỉ có một vấn đề ông bà Án lo lắng tí chút đó là làm sao để Nga cô con gái út đang sống với ông bà có được cuộc sống tốt đẹp về mọi mặt. Ông bà không có ý định cho Nga đi ngoại quốc như ba đứa lớn, mà mong cô lấy chồng sinh con và làm việc ở trong nước. Lý do rất dễ hiểu là ông bà không muốn ra ngoại quốc nên muốn có một đứa bên mình để nương tựa tuổi già. Kinh nghiệm tang thương từ những người bạn theo con ra nước ngoài đã được ông bà Án thu nhận rất kỹ lưỡng. Nói đâu xa, người anh ruột của ông, được lũ con lo giấy tờ sang Pháp đoàn tụ. Trước khi ra đi, vợ chồng bán tất cả nhà cửa, thu gom tài sản chuẩn bị cho cuộc định cư mới, họ vênh váo tự hào như sắp được lên thiên đàng. Nhưng chỉ 3,4 năm sau, mộng vàng tan rã, lếch thếch xách khăn gói, cúi mặt xấu hổ về lại Việt Nam. Lúc đó, nhà thì đã bán, tiền bạc thì không có, kết quả đói nghèo, khổ cực đổ ập đến, hiện nay sống lây lất với cái bàn bán xổ số kiêm ghi số đề ở lề đường. Kinh nghiệm nhãn tiền đó cho ông bà Án biết chính xác, không sai lầm, đó là chẳng đâu sung sướng hơn khi có tiền rủng rỉnh, không phải lo trước chạy sau mà được sống ở ngay trên đất nước mình. Được ăn món ăn quen thuộc, được nói ngôn ngữ mẹ đẻ của chính mình

 

            Nga, cô con gái út của ông bà, không thể nói là rất đẹp nhưng với khuôn mặt trái xoan, cổ cao ba ngấn lại thêm nước da trắng mịn, ăn nói nhẹ nhàng, lễ độ với mọi người, Nga đúng là một thiếu nữ rất có duyên và phúc hậu. Cô lại vừa tốt nghiệp xong đại học sư phạm, khoa văn, nhờ quen biết của bố được nhận vào dạy học cho một trường cấp hai trong thành phố. Ông bà Án rất thương yêu và chiều con gái út, dù vẫn mong con sớm tìm được ý trung nhân nhưng cũng rất tôn trọng tự do của con trong vấn đề giao tế, không tỏ ý áp đặt con gái với bất cứ đối tượng nào. Nga có khá nhiều bạn trai gái rất thân tình, vẫn thường đến nhà chơi, đôi khi vì ham trò chuyện, vui đùa mà phải ngủ lại nhà. Ông bà Án cũng không một lời ngăn cản hay trách mắng, ngược lại còn được tiếp đãi rất ân cần, qúi mến nữa.

 

            Dù cha mẹ thả lỏng, nhưng đến nay Nga vẫn chưa thật sự nhận ai là người yêu. Nếu có tí chút hơi đặc biệt, đó là Thuần, người bạn trai cùng thời trung học nhưng lớn hơn Nga vài tuổi. Thuần là kỹ sư ngành xây dựng nên việc làm cũng phải di chuyển luôn luôn. Nhưng bất cứ lần nào về thành phố, người mà Thuần phải đến thăm đầu tiên vẫn là Nga.

 

            Với Nga tình cảm giữa cô và Thuần cũng chỉ hơn mức tình bạn thông thường tí chút mà thôi. Nói đúng hơn, chỉ là mối tình đơn điệu, một chiều mà hướng đắm say là Thuần. Nga vẫn mang nhiều lưỡng lự, hình như tình cảm với Thuần vẫn có cái mơ hồ, chưa thực sự đúng nghĩa của tình yêu trai gái. Có lẽ dù ít hay nhiều, trong vai trò của một cô giáo ngành văn chương, tâm hồn Nga vẫn có cái gì đó êm nhẹ, mơ mộng trong tim, trong suy nghĩ mà người ta thường gọi đó là sự lãng mạn. Điều này thì Thuần không có, anh đúng là một nhà kỹ thuật đúng nghĩa. Công việc và ngành học của Thuần đã cho anh nhìn cuộc đời bằng những con đường thẳng hay cong nhưng tất cả các con đường đó có thể xác nhận được bằng một phương trình tóan học.

 

            Căn nhà đang ở đã trở nên qúa rộng với gia đình chỉ vỏn vẹn ba người, đã thế lại ở mặt đường cho nên bụi bậm, tiếng ồn ào của xe cộ gần như suốt ngày đêm. Ông bà Án đã bán cho người bà con, lấy tiền mua một căn nhà khác, ở trong một xóm nhỏ yên tĩnh hơn. Số tiền dôi ra rất nhiều, ông bà cho con gái một phần, phần còn lại để vào ngân hàng phòng thân, lấy tiền lời hàng tháng cho việc sinh sống.

 

            Căn nhà mới dù nhỏ nhưng lại thoáng khoát và ngăn nắp hơn nhiều so với căn nhà cũ. Trước nhà là cái sân khá rộng rãi mát mẻ lát gạch được che phủ bởi dàn hoa thiên lý. Ban đêm dù mưa hay không mưa, mùi thơm nhè nhẹ của hoa bao phủ khắp sân, đúng là nơi lý tưởng để uống trà thưởng nguyệt. Từ sân bước qua ngưỡng cửa là phòng khách rộng chiếm gần nửa căn nhà, tiếp sau là phòng ngủ của ông bà Án. Phần cuối nhà là nhà bếp khá rộng rãi dư đủ cho chiếc bàn ăn cho gia đình và cho vài ba người khách. Cuối cùng là phòng tắm, cầu tiêu cũng khá khang trang. Trên lầu ông bà dành trọn vẹn cả 3 căn phòng cho con gái và lũ bạn. Ngay cạnh nhà bếp là cầu thang dẫn lên hàng hiên của tầng lầu, gần nhất là phòng ngủ của Nga, cửa sổ và cửa ra vào của căn phòng này được trổ ra hàng hiên. Kế tiếp, sát bên phòng của Nga là hai phòng rất rộng, kéo dài suốt hàng hiên tầng lầu. Căn phòng này dành cho bạn bè hay anh chị của Nga ở ngoại quốc về có chỗ riêng tư sinh hoạt.

 

            Ngay ngày đầu tiên dọn nhà đến nhà mới, đồ đạc còn bừa bộn, trên lầu vẫn trống hoác, giường tủ vẫn phải để tạm ở dưới tầng trệt. Nhà bếp là chốn cần thiết nhất nhưng cũng ngổn ngang đủ thứ nên chưa thể nấu nướng được, bà Án phải đặt cơm phần từ một quán ăn ở đầu ngõ cho cả ba người. Ăn cơm xong được một lúc, người bán cơm đến thu dọn bát đĩa, thì trời cũng đã khá khuya, mọi người sau một ngày dọn nhà mệt mỏi nên cùng quây quần trong phòng khách xem ti vi. Mọi người đang chú ý vào màn hình, bất thình lình có tiếng đàn ghi ta trổi lên, đệm cho giọng hát của một người đàn ông vọng đến. Âm thanh, tiếng hát đến rất rõ, đánh bạt cả tiếng ti vi trong phòng khách. Giọng hát trầm ấm, rất điêu luyện, hình như người hát đang đổ dồn cảm hứng và nỗi buồn chất chứa trong lòng mình vào từng câu hát của bản nhạc TÌNH XA của TCS :

 

            “Ngày tháng nào đã ra đi, khi ta còn ngồi lại .

              Cuộc tình nào đã ra khơi, ta còn mãi nơi đây

              Từng người tình bỏ ta đi như những giòng sông nhỏ

               Ôi những giòng sông nhỏ, lời hẹn thề là những cơn mưa

            ……………………………………..

               Đêm khuya nhìn đường phố

               Thành phố hoang vu như đời mình như cuộc tình

               Làm sao em biết đời sống buồn tênh.

              ……………………………………..  “

 

            Tiếng hát ấm và buồn mang theo sự lôi cuốn lạ kỳ. Âm vang như nối kết nhau tạo thành một làn gió rất nhẹ nâng đỡ lấy nỗi buồn của người hát, rồi bập bồng trong không gian, nhẹ nhàng truyền đạt cảm xúc của người hát đến tai người nghe. Ông bà Án và Nga đờ đẫn lắng nghe được một lúc thì tiếng đàn, tiếng hát thình lình chấm dứt. Không gian trở lại với âm thanh đơn độc của chiếc ti vi. Ngay lúc đó cả ba người mới bàng hoàng, bừng tỉnh nhìn nhau tự hỏi tiếng đàn, tiếng hát vừa rồi phát ra từ đâu? Không lẽ từ phía sau căn nhà hay từ trên lầu vọng xuống? Nhưng ai vào đây để đàn hát như vậy?

 

            Cả ba người không nói ra nhưng đều mang cảm giác lạ lùng, nhìn nhau khó hiểu. Một lúc im lặng trôi qua, ông Án nói một cách bâng quơ:

 

            -Không lẽ tiếng hát, tiếng đàn lại do người nào đó từ hai nhà bên cạnh vọng sang hay sao?

 

            Vừa nói xong, ông cảm thấy vô lý. Căn nhà mới này hoàn toàn xây dựng bằng gạch và bê tông, đâu có thể dễ dàng để tiếng đàn hát từ nhà bên cạnh vọng sang một cách rõ ràng, trong thanh như vậy được? Với ý nghĩ như vậy, ông Án đứng dậy nhìn bà Án và Nga, khi hai người vẫn còn chau mày khó hiểu, ông nói:

 

            -Để tôi đi vòng kiểm soát xem sao?

 

            Nói xong ông đưa tay tắt ti vi rồi đi vào phía sau nhà, lên gác kiểm soát, lúc sau ông trở lại, nhìn vợ con lắc đầu:

 

            -Chẳng có gì cả! Mà cũng chẳng có chuyện tiếng đàn hát từ hàng xóm vọng qua được, với sự cách biệt của tường gạch dù có la hét, âm thanh cũng chẳng xuyên thủng tường mà sang bên nhà mình rõ ràng như vậy được.

 

            Mọi người dù vẫn còn thắc mắc, lạ lùng, nhưng suốt cả ngày lo việc dọn nhà nên mệt mỏi và buồn ngủ đã làm cho họ quên đi. Ông bà Án ngủ tạm trên chiếc đệm trải trên sàn nhà, Nga tự chiếm lấy chiếc sô pha ở góc phòng khách. Chỉ vài phút đồng hồ mọi người đã đi vào giấc ngủ, đêm hôm đó chẳng có gì khác lạ.

 

            Khỏang một tuần lễ trôi qua, căn nhà mới đã được xếp đặt đâu vào đó. Thỉnh thỏang lũ bạn của Nga cũng đến chơi như trước, tụ tập trên lầu nghe nhạc hay chuyện trò rôm rả đến khuya mới giải tán. Còn ông bà Án cũng bận rộn đón tiếp bạn mới quen từ khu xóm đến thăm, làm quen. Chuyện tiếng đàn hát lạ kỳ của đêm đầu tiên đã bị cho vào quên lãng.

 

            Bất chợt vào một buổi tối, Nga đang ngồi trước bàn làm việc sửa soạn bài giảng cho ngày mai lên lớp. Dù đang để hết tâm trí vào công việc, nhưng nàng cũng thoáng nghe được tiếng chân đi nhè nhẹ ở phía sau lưng mình. Có tí chút giật mình, Nga quay lại nhưng chẳng có gì khác lạ, nàng nghĩ rằng vì qúa mệt mỏi với công việc nên có vài cảm giác sai lệch mà thôi. Nga nhắm nhẹ cặp mắt rồi lắc mạnh đầu như muốn xua đuổi cơn buồn ngủ rồi lại quay vào làm việc. Được một lúc, tiếng động lạ lùng lại lập lại, lần này Nga không còn nghi ngờ cảm giác của mình nữa. Tiếng động có thật, nàng còn xác nhận được rất rõ ràng là nó ở ngay sau lưng mình. Nga quay lại thật nhanh, nhưng cũng chẳng có gì! Chiếc tủ áo sát với bàn trang điểm được kê sát với chiếc giường ngủ vẫn vậy, hoàn toàn không có gì khác lạ.

 

            Cảm giác ma hiện hồn chợt lóe lên trong suy nghĩ của Nga, làm cho cơ thể nàng như bị cứng ngắc lại. Nhịp tim đập dồn dập như muốn vỡ tung lồng ngực, một dòng điện chạy suốt xương sống làm cho Nga cảm thấy lạnh run lên. Mãi một lúc sau, vẫn không có gì lạ xảy ra, Nga lấy lại được bình thản và tự trách mình đã có quá nhiều tưởng tượng, đúng là thần hồn nát thần tính mà thôi. Rồi Nga lại quay vào làm việc và chẳng có chuyện gì xảy ra cho đến khi xong việc, sửa soạn đi ngủ.

 

            Trước khi lên giường ngủ, Nga vẫn có thói quen ngồi vào bàn trang điểm, bôi một tí kem dưỡng da lên mặt, xoa nắn cho cho lớp da được mềm mại trước khi lên giường. Bất thình lình, khi ngước mắt lên nhìn vào tấm gương to trước mặt, Nga bỗng rụng rời tay chân. Một thanh niên cao ráo, tóc chải chuốt, đeo kính cận, tay cầm chiếc đàn ghi-ta, hiện ra rất rõ ràng đứng ngay sau lưng mình. Anh ta đang nhìn nàng qua tấm gương mỉm cười. Nga sợ hãi đến nỗi cơ thể như đóng băng không thể quay đầu lại được. Nàng cố há miệng ra kêu cứu nhưng đôi hàm răng lập cập đánh vào nhau, tiếng kêu la chỉ là âm thanh ú ớ, khò khẹt trong cổ họng mà thôi. Đôi bàn tay của Nga run lẩy bẩy, quơ mạnh vào mặt bàn trang điểm làm rớt tung toé những dụng cụ trang điểm xuống sàn nhà.

 

            Có lẽ tiếng động và tiếng ú ớ như nghẹt thở của Nga đã đánh thức ông bà Án dậy. Cả hai ông bà, đầu tóc rối bời chạy vội lên lầu, hốt hoảng hỏi con gái:

            -Nga, con làm sao vậy? Tại sao con ngơ ngác, run sợ như người mất hồn vậy?

 

            Bà Án chạy đến ôm lấy Nga vào lòng mình, vỗ nhẹ vàì cái vào má con gái, bà hỏi dồn dập :

            -Tỉnh dậy đi con, mẹ đây mà! Hãy nói cho mẹ nghe cái gì làm con sợ hãi đến như vậy.

 

            Nhờ mấy cái vỗ nhẹ của mẹ đã làm Nga tìm lại được phần nào tỉnh trí, nhưng nỗi sợ hãi vẫn chưa thật sự biến mất trên khuôn mặt vẫn còn tái xanh. Cặp mắt vẫn thất thần, thân thể vẫn còn run lập cập, cố lắm nàng mới nói được vài tiếng:

             -Ma ! Ma! Ma....Nó vừa hiện về mẹ a! Nó đứng ngay sau lưng con. Tay nó cầm cây đàn ghi-ta, nhìn con mỉm cười. Mẹ ơi, con sợ quá! căn nhà này có ma. Chính nó đã đánh đàn, hát nhạc vào đêm đầu tiên mà chúng ta dọn đến đây đó!

 

            Ông Bà Án nghe con gái nói cũng cảm thấy rợn da gà. Ông bà đảo mắt nhìn tất cả căn phòng ngủ của con gái như cố tìm ra những dấu vết còn sót lại của con ma mà con của ông bà vừa nhìn thấy. Ông Án, một người từng trải, lại là gia đình công giáo, có đức tin rất mạnh, ông chưa bao giờ tin chuyện ma qủy. Với ông tượng thánh giá trong nhà được coi là vật thể linh thiêng có khả năng tuyệt đối trấn áp bất cứ hiện tượng nào liên hệ đến ma quái. Nhưng hôm nay nhìn sự kinh hoàng vẫn còn hiển hiện trên khuôn mặt của con gái, nhớ lại tiếng đàn hát của tuần lễ trước, đúng ngày đầu tiên gia đình ông dọn đến căn nhà đã làm cho ông cho ông bàng hoàng, không thể không tin được. Ông cảm thấy sờ sợ, tay chân luống cuống đến nỗi ông không nói được một lời nào để trấn an vợ con ông, họ cũng đang hốt hoảng vì sợ hãi.

 

            Từ tối hôm đó Nga không dám ngủ một mình trên lầu nữa, cô kê thêm chiếc giường nhỏ trong phòng khách, ngay cạnh phòng ngủ của ông bà Án. Tất cả sách vở cần thiết cho việc soạn bài dậy học cũng được cô mang xuống dưới nhà để tiện làm việc. Ban đêm vẫn phải đèn thắp sáng choang.

 

            Sự bình yên lại đến, chẳng có gì xẩy được khoảng 3 tuần lễ tiếp theo, mọi người đã có tí chút yên lòng, cuộc sinh hoạt trong nhà đã dần dần trở lại bình thường. Nga thực sự chưa hết lo sợ nhưng với lời khuyên nhủ của bạn bè và ông bà Án, cô trở lại căn phòng của mình trên lầu. Để có thêm can đảm Nga thường nhắn vài cô bạn gái đến chơi rất khuya hay ngủ lại qua đêm.

 

Một hôm, Thuần thình lình đến chơi, cho biết công trình xây dựng ở tỉnh xa đã xong, anh được công ty cho trở về thành phố làm việc. Nghe gia đình Nga kể chuyện ma hiện hình, Thuần mỉm cười ra vẻ không tin. Anh cho rằng Nga đã vì quá căng thẳng với công việc hay vì lo lắng điều gì đó mà tưởng tượng ra những chuyện vu vơ. Tự tin hơn Thuần cho biết sẵn sàng đến ngủ ở các phòng trên lầu, để chứng minh với Nga, chuyện ma hiện hình chỉ là sản phẩm trong giấc mơ của những người yếu bóng vía, giầu óc tưởng tương mà thôi. Dĩ nhiên với lời đề nghị của Thuần, được mọi người trong gia đình Nga đồng ý. Với Thuần đây là một dịp may hiếm có, được gần gũi, chiều chuộng săn sóc người mình đã say mê từ lâu, nhưng chỉ vì nhút nhát nên chưa có dịp tỏ lộ.

 

            Rồi sau đó vài ngày, Thuần đến chơi cùng gia nhập với mấy cô bạn gái của Nga, mọi người bầy ra ăn uống, hát hò mãi đến khuya mới chấm dứt. Mọi ngưòi chia nhau ra ngủ, Nga và nhóm bạn gái chiếm 2 phòng trên gác. Thuần ngủ trên một chiếc đệm mỏng trải trên nền nhà của phòng khách dưới nhà, ngay cạnh phòng của ông bà Án. Trước khi chia tay đi ngủ, Nga và vài người bạn có nhắc đến chuyện ma hiện hồn, nhóm bạn gái tỏ ra sợ hãi. Thuần nghe qua, buông lời chế nhạo và nói mọi người nhát sợ với những chuyện vu vơ. Mạnh miệng hơn, Thuần còn nói những câu khinh khi, coi thường và sẵn sàng nếu gặp ma sẽ ra tay bắt ma phải thuần phục.

 

            Vào khỏang 1 hay 2 giờ sáng, Thuần đang nằm nghiêng, mặt quay vào phía chân tường ngủ say sưa, bỗng có ai lắc vai gọi dậy. Lầu bầu vài tiếng tỏ vẻ bực mình, Thuần quơ lấy chiếc chăn mỏng ở bên cạnh định kéo lên chùm lấy đầu. Bàn tay lắc vai Thuần càng mạnh hơn, những ngón tay bấu chặt như muốn đâm thủng xương vai của Thuần. Đau đớn đã làm Thuần tỉnh giấc, anh day mạnh thân mình, cố thoát khỏi bàn tay đang bóp vai mình, quay nhanh măt ra phía ngoài, mở mắt nhìn.

 

             Dù vẫn còn ngái ngủ, nhưng Thuần vẫn thấy rõ ràng một người đàn ông, quần áo rất chỉnh tề, tuổi xấp xỉ với mình, khuôn mặt anh ta rất đẹp, đeo cặp kính cận khung vàng, đúng dạng người trí thức, im lặng, cau mắt nhìn Thuần ánh mắt lộ rõ sự tức giận. Ngay khi nhìn thấy người đàn ông, Thuần nghĩ đó là một người bạn nào đó của Nga hay của gia đình mà Thuần chưa gặp mặt trong bữa ăn uống vừa qua. Nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua vài giây đồng hồ rồi biến mất ngay vì ý thức đã cho Thuần biết là sai lầm. Cả một ngày hôm qua từ sáng đến tối, Thuần ở trong nhà Nga, gặp tất cả mọi người, nghe mọi người kể về ma, trong cuộc họp bạn ăn uống, trừ ông Án ba của Nga, chỉ duy nhất có Thuần là đàn ông. Tất cả còn lại là bạn gái của Nga, làm sao có người đàn ông nào ở đây mà Thuần không biết được.

 

             Nhận thức đã cho Thuần biết, người đàn ông đã bóp vai, đánh thức mình dậy chắc chắn là ma, con ma mà Nga đã mô tả cho mọi người nghe, đã đệm đàn ghi-ta, hát nhạc vào buổi tối đầu tiên dọn nhà mới của gia đình Nga. Cũng là con ma hiện ra trong phòng ngủ, trước tấm kính của chiếc bàn trang điểm đã làm cô ta sợ hãi gần như ngất xỉu mấy tuần lễ về trước. Nhận thức như vậy, sợ hãi ập đến làm cho cơ thể Thuần bị cứng ngắc, anh muốn kêu la, nhưng miệng há to mà âm thanh bị tắc nghẽn ở cuống cổ, phát ra chỉ là những tiếng khò khẹt như tiếng ngưòi bị ai bóp cổ.

 

            Một lúc sau, người đàn ông bỏ cánh tay ra khỏi vai của Thuần nhưng vẫn im lặng chiếu cặp mắt giận dữ nhìn Thuần. Dù vẫn trong sợ hãi, Thuần cũng cô gắng lõm bõm cất tiếng :

            -Ô.. ô.. ông ..! Ô.. ô.. ông ..! là ai? Ngư.. ư.. ư.. ơ... ờ…i..hay ma ?

 

            Người đàn ông chợt mỉm cười, cất tiếng sắc lạnh trả lời:

            -Tao là ma đây! Mày muốn tao hiện về để cho mày chửi rủa, mày đánh đuổi đây! Nhưng sao lại sợ hãi, hèn hạ như thế?

 

            Nói xong, bóng ma bất thình lình giơ cánh tay lên tát vào mặt Thuần một cái như búa bổ. Cái tát qúa mạnh làm cho cơ thể Thuần nẩy bật lên, chân anh đá vào cái bàn nhỏ salon gần đó, chiếc bàn chao đả rồi đổ xập xuống nền nhà. Bộ ly tách uống trà cùng với chiếc bình hoa trên mặt bàn rơi lỏang xoảng xuống đất vỡ tan. Tiếng động qúa to đã làm ông bà Án thức giấc. Từ trong phòng liền kề tiếng ông Án hoảng sợ vọng ra :

            -Thuần! Thuần! Có gì bất thường xẩy ra cho cháu vậy? Bác ra ngay đây.

 

            Rồi ông Án chân không mang dép, đầu tóc bù xù, khuôn mặt nhớn nhác chạy ra. Phía sau là bà Án da mặt xanh như lá cây, chân tay run lập cập, miệng lập cập những câu không rõ nghĩa. Ông bà Án vừa bước qua khung cửa ra vào căn phòng khách thấy Thuần vẫn giương mắt gần như thất thần nhìn lên trần nhà. Nỗi sợ hãi, bàng hoàng vẫn còn trên khuôn mặt tái nhợt, hai hàm răng Thuần vẫn lập cập đập vào nhau, từ cổ họng phát ra những tiếng khọt khẹt như bị ai bóp cổ.

 

            Nhìn cảnh tượng đó, ông Án đã hiểu ngay vấn đề. Ông bước vội qua những mảnh vỡ của bộ ly tách uống trà trên nền nhà, đưa tay nắm lấy vai Thuần. Kéo anh ta đứng dậy, dìu đến ngồi vào chiếc ghế bành gần nhất. Lúc đó cả đám bạn bè và Nga cũng từ trên lầu hốt hoảng chạy xuống, mặt ai cũng xanh như tầu lá. Ông Án vừa vỗ nhẹ vào má Thuần, vừa cuống quýt hỏi:

            -Cháu gặp ma phải không? Ma đàn ông hay đàn bà, nó có làm gì cháu không?...

 

            Có lẽ nhờ sự ồn ào và vài cái vỗ nhẹ của ông Án đã làm cho Thuần tỉnh trí lại tí chút, đưa mắt nhìn mọi người, giọng nói vẫn còn run run, anh trả lời:

            -Cháu đang ngủ say giấc, thấy có ai bóp vai cháu rất đau, làm cháu tỉnh giấc. Mở mắt ra cháu thấy một người đàn ông cỡ tuổi cháu. Ông ta trách cháu đã dám chửi bới ông ta vừa qua, rồi giơ tay ra đánh cháu. Cháu muốn vùng vẫy nhưng cả người cháu bị cứng ngắc, không thể cử động được.

 

            Rồi Thuần mô tả rất chi tiết về hình dạng bóng ma cũng như các diễn tiến của sự việc. Mọi người lắng nghe trong sợ hãi, một cô bạn gái của Yến Nga vẫn chưa hoàn hồn, ôm chặt lấy một cô khác vừa khóc vừa run nằng nặc đòi về nhà. Nga dù vẫn còn bàng hoàng nhưng cũng góp ý:

            -Đúng như anh Thuần nói, con ma đàn ông, đã hiện ra sau lưng con vừa rồi, cũng chính nó đã đánh đàn hát trước đây mà ba mẹ đã nghe thấy.

 

            Ngay lúc mọi người đang bàn tán, Thuần bổng thay đổi nét mặt, đôi mắt trợn trừng nhìn về phía góc căn phòng, phía đằng sau đám người đang vây quanh anh. Thuần đưa tay chỉ về hướng nhìn, miệng lắp bắp, cơ thể run lên bần bật :

             -Nó...nó.. lại hiện về ... Nó đang đứng đằng kia, nhìn con mỉm cười!

 

            Ông Án cũng như mọi người dù rất sợ nhưng cùng quay lại giương mắt nhìn về hướng tay chỉ của Thuần. Hoàn toàn trống không, không có một bóng hình nào ngoài dàn máy nghe nhạc trên cái kệ bằng gỗ sơn đen. Mọi người lạ lùng, quay trở lại nhìn Thuần, thấy anh vẫn ngơ ngác, run sợ, bàn tay vẫn chỉ về hướng đó, miệng vẫn lắp bắp câu nói mà chẳng ai hiểu trọn ý nghĩa:

            -Đươ... ợc ợc  rô.. ôi..rồi, tôi se.. sẽ không dám đế... đến đâ... đây nữ.. nưã. Xi..in ô.. ông tha...a..tha cho tô.. tôi!

 

            Mọi người lại quay về hướng chỉ tay một lần nữa, cũng chẳng có gì khác lạ, vẫn dàn máy nghe nhạc vô tri, vô giác. Sau vài phút ngạc nhiên, ông Án lại đưa tay lên vỗ nhẹ vào trán Thuần, chậm rãi nói:

            -Cháu Thuần, cháu chưa tỉnh lại sao? có ai ở đó đâu mà cháu sợ hãi như vậy ?

 

            Nói xong, ông Án nhìn Thuần, vẫn thấy chàng còn run, đôi mắt vẫn ngơ ngác như kẻ mất thần. Ông thở dài nói cho mọi người nghe :

            -Thuần nó quá sợ hãi mà mất trí rồi! Mọi người, ai cũng thấy có gì đâu mà nó sợ hãi van xin như vậy?

 

            Ông Án vừa nói xong thì Thuần cũng bỏ tay xuống, không chỉ về hướng đó nữa. Đôi  mắt cũng dần dần mất đi vẻ ngơ ngác, sợ sệt, nên nghe được câu than van của ông Án. Thuần quay mặt qua nhìn mọi người thắc mắc:

             -Thật không?  Mọi người không ai nhìn thấy con ma vừa hiện ra ở góc phòng kia hay sao ? Nó đã nhìn con mỉm cười rồi nói cấm con không được đến đây nữa....

 

            Cuối cùng mọi người mới hiểu là con ma vừa hiện hình ở góc phòng, đối đáp với Thuần nhưng chỉ có Thuần trông thấy và nghe được tiếng nói của nó mà thôi. Hồn ma đe doạ và bắt Thuần từ nay không được đến nhà này nữa. Đặc biệt phải rời xa và không được tán tỉnh Nga! Con ma đe doạ nếu Thuần không nghe sẽ đánh gẫy chân để cảnh cáo, sau đó sẽ bóp cổ cho chết.

 

            Sau đó, không còn ai dám ngủ nữa, đèn thắp sáng choang. Mọi người quây quần với nhau trong phòng khách, im lặng chờ đợi trời sáng. Đến lúc này thì ông bà Án không còn nghi ngờ được nữa, hiện tượng ma hiện hình phá rối gia đình ông là điều có thật. Ông tự nghĩ, gia đình ông không thể sống trong tình trạng này mãi được, phải tìm cách giải quyết để chấm dứt những phiền nhiễu, nếu không đành phải bán căn nhà, dọn đi nơi khác cho yên ổn.

 

            Ông Án chợt nhớ ra, cuối tuần vừa rồi, trong lần đến thăm gia đình một người bạn gần nhà. Vì lo lắng với những sự kiện ma quái đã làm cuộc sống gia đình bất an nên ông kể sơ sài cho bạn nghe. Người bạn cho biết có quen một ông thầy bùa có khả năng bắt ma trừ tà, đã từng được nhiều người trên khắp nước thỉnh mời nhờ thầy ra tài giúp đỡ. Có người là chủ nhân các cơ sở buôn bán buôn bán bị bùa ngải ếm mà công việc làm ăn không thuận lợi đã được vị thầy làm phép hoá giải mà công việc trở nên thuận buồm xuối gíó. Có người, gia đình bị ma quỷ phá phách mà cha con, chồng vợ mâu thuẫn không yên..v..v.. Vị thầy đã ra tay trấn áp bắt qủi trừ ma mà gia đạo phẳng lặng không một lời cãi vã. Ông Án dù là người ăn học, tiếp cận với khoa học, chưa bao giờ tin tưởng những chuyện thần phép, bắt ma trừ qủi. Nhưng với lời khuyên chân tình của người bạn và nhất là những chuyện xẩy ra khó tin nhưng có thật đã dồn dập xẩy ra vừa qua ngay trong gia đình nên ông đã cùng với người bạn đến gặp ngay vị thầy để mong tìm được sự giúp đỡ.

 

            Gặp vị thầy bùa ông Án tường thuật rất tỷ mỉ mọi chuyện xảy ra trong căn nhà của mình, lúc nghe thấy tiếng đàn hát từ trong nhà vọng ra ngay trong buổi tối đầu tiên khi vừa dọn đến nhà mới. Rồi lần hồn ma hiện về chọc phá Nga cho vị thầy bùa nghe. Vị thầy bùa chú ý nghe ông Án kể lể, rồi hỏi ông vài điều liên quan đến sự việc. Theo ông thầy bùa thì con ma chưa có gì đáng gọi là dữ tợn, nó có phần hiền hoà, chưa làm cho người ta phải sợ hãi hay chọc phá quá mức đến nỗi không thể sống trong nhà được. Việc khu trừ với ông rất dễ dàng, chỉ cần một bó hương kèm theo vài lá bùa dán vào cánh cửa mỗi căn phòng chắc chắn con ma sẽ phải sợ hãi mà rời xa. Vị thầy bùa cho biết, sự kiện chưa đến mức cấp thiết cần phải làm ngay, khuyên ông Án trở về và hứa chắc chắn nếu con ma tiếp tục hiện về hay có hành động nào quá mức ông sẽ đến ngay, bất kể ngày đêm để ra tay diệt trừ hay xua đuổi hồn ma tìm lại sự an bình cho căn nhà. Với lời hứa hẹn, nhất là tài năng thần phép và kinh nghiệm bắt ma trừ tà của vị thầy bùa đã mang đến cho ông Án lòng tin tưởng và an lòng.

 

            Nhưng sự việc buổi tối vừa qua đã làm cho gia đình ông Án cũng như lũ bạn của con gái ông đã thực sự rất sợ hãi. Con ma đã hiện về dám đánh Thuần người bạn trai của con gái ông mà còn dám cấm đoán, đe doạ đánh gẫy chân nếu anh ta dám đến thăm viếng hay tán tỉnh con gái ông. Ngay buổi sáng, ông bà Án đã vội vàng thuê xe trực tiếp đến gặp vị thầy bùa, kể rõ tất cả sự việc xẩy ra, mong vị thầy giúp đỡ.

 

            Vị thầy bùa hứa hẹn sẽ cùng với một người giứp việc sẽ đến nhà ông vào buổi tối để lo việc bắt ma. Trong khi chờ đợi, bà Án đến tiệm bán hàng mã sắm cho ông 2 bộ quần áo hàng âm phủ với đầy đủ mũ mạo, kiếm đao. Một bộ dành cho chính ông, đóng vai tướng quân lo việc bắt ma trừ tà. Bộ khác dành cho người giúp việc đóng vai lính hầu theo giúp ông trong công việc. Thêm vào đó cần có một chai rượu và một vài thứ linh tinh dành cho việc cúng tế.  

 

            Với tất cả niềm tin vào tài năng của vị thầy bùa ngải, ngay buổi chiều, cả gia đình ông bà Án đã bầy biện bàn thờ, chuẩn bị tất cả những vật dụng đúng như vị thầy bùa chỉ dặn. Trời xâm xẩm tối vị thầy bùa cùng với một người giúp việc, khá đứng tuổi, thân hình ốm cao lêu nghêu mái tóc hoa râm có vẻ không phải là người khỏe mạnh lắm. Hai người vào nhà, đi một vòng xem thoáng qua tất cả các phòng trong nhà, rồi họ lấy bộ quần áo, mũa gươm hàng mã mặc lên người. Ông thầy bùa và người giúp việc thắp hương, đốt nến cúng tế la hét một hồi rồi tay phải cầm cây gươm hàng mã ra vẻ oai nghiêm của vị tướng quân sửa soạn đi trấn áp hồn ma. Đi đằng trước, dẫn đường là người giúp việc, đóng vai trò lính hầu, hai tay trịnh trọng bưng một cái đĩa tre, trên đĩa có một xấp lá bùa bằng giấy bản nhuộm đỏ trên giấy vẽ loàng ngoằng những hình thù khó hiểu. Đi sau cùng là ông bà Án và Nga với khuôn mặt căng thẳng, có đôi phần lo sợ nhưng vẫn không dấu được vẻ tự tin vào tài năng phép thuật của vị thầy bùa.

           

Vị thầy bùa lần lượt đến từng căn phòng, mở cửa bước vào trong, miệng lẩm bẩm những câu thần chú không rõ nghĩa, sau đó ông la hét ra vẻ tức giận đồng thời múa cây gươm hàng mã lên chém bâng quơ vào không gian. Xong đâu đấy ông rời khỏi căn phòng sau khi dán vào cánh cửa phòng một tấm bùa do người giúp việc đưa cho ông. Cứ như vậy, vị thầy bùa làm hết tất cả hai căn phòng cùng với cầu tiêu nhà bếp ở tầng dưới căn nhà rồi mới theo cầu thang lên trên lầu. Vìệc đuổi ma, trừ tà trong 3 căn phòng trên lầu cũng đã xong, công việc thông suốt không có một điều gì bất thường nào xẩy ra. Lúc đi dọc theo hành lang trên tầng lầu để đến chiếc cầu thang dẫn xuống tầng dưới nhà. Với vẻ mặt đầy thoả mãn, vị thầy bùa quay lại phía sau nghiêm nghị và tự tin nói với gia đình ông bà Án :

              -Thế là xong tất cả rồi. Tôi đã dùng quyền lực để xua đuổi hồn ma ra khỏi nhà, với những con ma ương ngạnh, dữ dằn tôi đã chém giết nó rồi. Không còn con ma nào trong căn nhà này nữa. Từ nay ông bà chẳng còn gì để lo lắng cả.

 

            Nghe vị thầy bùa nói chắc như vậy, cả gia đình ông bà Án không dấu được niềm vui, kính cẩn cúi chào vị thầy bùa, nói với ông ta những lời cám ơn và kính phục. Cũng như ban đầu, người giúp việc vị thầy bùa vẫn đi trước. Đến cầu thang, không có gì khác lạ, ông ta bước xuống trước, theo sau là vị thầy bùa. Nhưng vừa bước xuống bậc thang ở khỏang giữa chiếc thang, không biết vì sao người giúp việc thình lình quay lại đằng sau, ngước mặt lên nhìn vị thầy bùa và mọi người. Vị thầy bùa vừa nhìn thấy mặt người giúp việc, đã giật thót mình đứng khựng lại, miệng ông ta há hốc, lập bập những tiếng nói không rõ như bị ai bóp nghẹn cuống họng. Thân mình ông ta run lập cập, đôi chân nhu bị xụp xuống, thanh gươm hàng mã bằng giấy nhẹ têng rời khỏi bàn tay đang run như cầy sấy rơi xuống nền nhà phiá dưới.

           

            Đứng phiá trên, dù chưa bước chân vào nấc cầu thang nhưng ông bà Án và Nga cũng chẳng khá gì hơn. Cả ba người run lên lập cập, mặt tái xanh như tầu lá khi nhìn thấy khuôn mặt của người giúp việc, hoàn toàn khác lạ. Vẻ mặt ốm dài khắc khổ, hơi ngăm đen lòa xòa che phủ bởi mái tóc hoa râm của người giúp việc có thân hình không mấy khỏe mạnh. Đã được thay thế bằng khuôn mặt hình chữ điền vơí vẻ cương nghị của một thanh niên trí thức. Dù luộm thuộm trong bộ quần áo hàng mã nhố nhăng nhưng vẫn toát ra dáng của một người sang trọng. Chỉ nhìn thoáng qua, dù nỗi sợ hãi đã làm Nga gần như muốn qụy xuống sàn nhà, nhưng cô ta vẫn nhận ra đó là khuôn mặt của người đàn ông ma quái, Nga đã trông thấy trong tấm gương của chiếc bàn trang điểm của mình trong khỏang một tháng trước đây.

 

            Cũng ngay lúc đó, khuôn mặt ma quái giương đôi mắt giận giữ nhìn ông thầy bùa, miệng phát ra tiếng cười gằn khô khan, bất thình lình đưa tay nắm lấy chìếc áo choàng hàng mã của người thầy bùa kéo nhẹ xuống phiá dưới. Không biết vì quá sợ hãi, đôi chân run lập cập không thể đứng vững trên bậc thang. Hay vì cái kéo áo dù nhẹ nhàng, không đủ làm rách chiếc áo hàng mã của hồn ma đã làm cho ông thầy bùa mất thăng bằng khiến ông tuột ra khỏi nấc thang rơi xuống phía dưới. Ông thầy bùa rơi xuống, nằm đè lên phía trên bóng ma. Hình như cái té quá đau đã làm cho ông thầy bùa có phần nào tỉnh trí, đưa tay chống xuống nền nhà cố gắng ngồi dậy. Nét mặt sợ hãi vẫn chưa thực sự biến mất trên khuôn mặt vẫn còn tái xanh nhưng ông thầy bùa nhìn thấy, người té nằm dưới ông không là bóng ma, mà là người giúp việc của mình.

           

            Người giúp việc cũng đưa cánh tay chống xuống đất lồm cồm ngồi dậy, ông ta hoàn toàn không biết gì vể sự đổi thay ma quái vừa xẩy ra trong thân phận cuả mình. Ông ta đã tưởng rằng vì một lỗi bất cẩn nào đó mà người chủ của ông đã trật chân té ngã, đè lên ông như một sự kiện rất bình thường. Đưa tay phủi vài vết bụi, ông ta đứng dậy nhưng nhìn thấy người chủ của mình vẫn còn vẻ bàng hoàng, nằm trên nền nhà, ra vẻ đau đớn. Vơí vẻ thắc mắc và lo lắng, ông ta đến gần đưa tay nâng đỡ người chủ của mình mới biết chân trái của chủ nhân đã bị gẫy!   

           

            Phía trên lầu, ông bà Án và Nga vẫn chưa hết sợ hãi, hai hàm răng của Nga đập vào nhau phát ra những tiếng nói run run:

            -Ma! Ma đúng...úng , đúng... úng  là... à  con..on  ma...a  nó.. .ó  đã... ã  hiện...iện  về.. ề trong....ong phòng...ong  con hôm.... ôm trước.....!!!

 

            Sau sự kiện không may cho vị thầy bùa càng làm cho gia đình Nga hoang mang hơn. Cảm giác lo sợ ma hiện hình, phá rối, làm hại người luôn luôn ám ảnh mọi người, nhất là khi bóng đêm đổ xuống. Nga không còn dám ngủ hay làm việc ban đêm một mình trong phòng nữa, nàng dọn vào ở cùng phòng với ông bà Án. Giấc ngủ của mọi người vẫn chập chờn, đứt quãng, thần kinh như bị kéo thẳng ra trong mệt mỏi.

 

 Rồi mấy tuần lễ yên lặng trôi qua mọi người đã tìm được phần nào bình thản trong cuộc sống, dù trong lòng ai cũng hiểu rằng sự yên ắng chỉ là tạm thời. Vấn đề ma hiện hình vẫn còn đó, chưa được giải quyết tận gốc, bầu không khí sợ hãi vẫn bao quanh họ. Ông bà Án đã nghe nhiều người chỉ dẫn, nào là cúng vái cô hồn, trồng cây trừ ma, để con dao phay dưới gầm giường ... Tất cả đều được làm đúng đắn nhưng có lẽ cũng chi để tạo cho mình một tí cảm giác an tâm, măc dù thâm tâm mọi người vẫn mang rất nhiều nghi ngờ. Hình như mọi người vẫn có cảm giác là hồn ma vẫn loanh quanh trong nhà, nếu gặp một tác động siêu linh nào đó kích thích, hồn ma sẽ lại hiện ra.

 

            Nga có một người bạn đồng nghiệp, cô ta có một người bạn thân, làm chủ một cơ sở nhỏ với khỏang 10 nhân viên, chuyên sản xuất đồ thủ công mỹ nghệ. Nhờ sự khôn khéo giao tiếp và tài kinh doanh, nhất là tuyển được nhiều nhân công rất chăm chỉ, tay nghề cao nên ngay từ khi thành lập, cơ sở đã thu được nhiều thành công rất đáng tự hào. Hầu hết nhân viên là những người nghèo khó cùng quê hay họ hàng, quen biết với chủ nhân, nên được tín cẩn và cho ăn ở trong một dẫy nhà tập thể của cơ sở. Nhưng có một nhân viên nữ chỉ vì dại dột, không biết mà bị vướng vào chuyện tình cảm với một thanh niên nghiện hút, cờ bạc đã nhiều lần vào tù ra khám. Anh ta không những lừa đảo tình, tiền của cô gái mà còn xúi dục cô ta ăn cắp tiền bạc, quần áo của các bạn và sản phẩm của công ty đem đi bán lấy tiền cung ứng cho người bạn trai. Không lâu, chuyện mờ ám bị lộ ra, cô gái đáng thương không những bị đuổi việc, các bạn ghét bỏ mà con vướng vào vòng tù tội. Sau khi mãn hạn tù, cô ta xin và được trở lại làm việc, nhưng vẫn không rời xa được người yêu và lại bị anh ta xúi dục. Một lần cô ta đã liều lĩnh lẻn vào văn phòng giám đốc lấy trộm được món tiền khá lớn của công ty đưa cho người yêu, dự định cả hai trốn đi xa làm vốn sinh nhai. Nhưng khi nhận được món tiền lớn đó, người bạn trai bỏ cô ta lại, trốn đi một mình.

 

            Biết mình đã ngu dại, đặt tình yêu vào một tên sở khanh, qúa thất vọng lại thêm lo sợ tù tội, cô gái đã thắt cổ tự ngay trong nhà của tập thể. Cũng từ ngày cô gái chết, chuyện cô ta hiện hồn về khóc than, chọc ghẹo nhân viên trong nhà tập thể được nhiều người đề cập đến. Không biết chuyện đó có thật hay không nhưng cũng từ đó công ty làm ăn lụn bại. Hàng hoá sản xuất không đạt chất lượng như trước mặc dù nhân công cũng như nguyên liệu đều giống nhau, cho nên hàng bị tồn kho, không tiêu thụ được.

 

            Một hôm người chủ công ty đang kiểm xét sản phẩm của mình trước khi cho xuất xưởng, lúc đó có một vị khách đến thăm quan nhà máy. Cũng như mọi lần, người chủ dẫn khách đi giới thiệu sản phẩm của mình. Lúc từ gĩa ra về, thình lình ông ta đứng lại đảo ánh mắt nhìn khắp nhà máy với thái độ khó hiểu. Rồi tỏ vẻ ngại ngần, ông khách nhìn người chủ nhân kín đáo hỏi :

            -Nếu tôi đoán không lầm thì việc buôn bán của cơ sở không được thuận lợi lắm?

 

            Với vẻ tò mò khó hiểu và ánh mắt nhìn như muốn tỏ bầy điều gì của người khách thăm viếng đã gây cho chủ nhân cảm giác e dè đầy thắc mắc. Người chủ nhân hỏi lại người khách:

            -Đúng như vậy, thời gian gần đây việc buôn bán của chúng tôi không được thuận lợi cho lắm. Nhưng không lẽ việc đó lại liên hệ đến điều gì làm cho ông ngại ngần với sản phẩm của chúng tôi sao ?

 

            -Tôi chỉ là một khách yêu thích nghề thủ công mỹ nghệ mà đến đây thăm viếng mà thôi. Nhưng khi vừa bước vào đây tôi nhìn thấy có một con ma, hình như nó đang gây ra những khó khăn cho cơ sở của ông thì phải?

 

            Nghe người khách nói, ký ức đã kéo người chủ nhân trở lại với những câu chuyện ma hiện hồn về chọc ghẹo, phá phách nhân viên của nhà máy từ ngày cô gái treo cổ tự tử. Rồi chẳng ngại ngần người chủ đã kể từng chi tiết về câu chuyện tình bi thương của cô nhân viên cho vị khách nghe. Người khách cho biết ông ta là một thầy pháp, bố là một người Trung quốc, lúc còn sống ở Trung quốc ông ta đã học được phép thuật có thể nhìn thấy và nói chuyện được với hồn ma của những người vì oan khiên mà chết. Nhờ đó ông ta có thể khuyên răn hay giải thích cho oan hồn thoát khỏi sự mê muội với thù hận để có được sự thanh thản mà sớm được siêu thoát. Người chủ công ty rất mừng khi nghe ông khách nói, đã nhờ ông khách cúng tế cho cơ sở của mình. Cũng từ đó những câu truyện ma hiện hồn gây rối cho nhân viên đã không còn nữa và việc thương mại của hãng cũng dần dần trở nên khấm khá hơn.

 

            Nga nghe người bạn đồng nghiệp khen nức nở tài năng của vị thầy pháp gốc Trung Hoa, nhưng hình ảnh vị thầy bùa đã bị ma kéo ngã cầu thang đến nỗi gẫy chân lại hiện ra trong trí nhớ, rồi tiếp theo cha mẹ nàng đã bao nhiêu lần nghe theo những chỉ dẫn của bạn bè, quen biết, đã nhiều lần về cúng tế, làm bùa phép xua đuổi cô hồn, giết ma ... Nhưng Nga có cảm giác tất cả chỉ là những chuyện vu vơ, chỉ làm cho ba mẹ tốn tiền vô ích mà thôi. Người bạn hình như cảm nhận được thái độ nghi ngờ, không tin của Nga, cô ta đưa ra ý kiến:

 

            -Thì chị cứ thử thêm một lần nữa, nhờ vả ông thầy này xem sao. nếu được thì không phải là điều chị mong ước hay sao? Còn không thì có mất gì ngoài một món tiền nho nhỏ trả công lao người ta đã vì mình mà tốn công, ra sức.

 

            Nghe người bạn phân trần cũng có lý, Nga bàn luận với cha mẹ rồi nhờ người bạn trực tiếp liên hệ với vị thầy pháp, xếp đặt ngày giờ để mời ông ta đến nhà lo việc cúng tế đuổi ma, trừ tà.

 

            Một ngày khi ánh nắng chiều vẫn còn chiếu rọi trên giàn hoa thiên lý trước cổng nhà. Vị thầy pháp trong bộ trang phục khá giản dị, nước da trắng hồng, cặp mắt hiền hoà với hàng lông mày đen rậm làm tăng thêm vẻ đạo mạo của môt nhà nho hơn là hình ảnh của một ông thầy pháp chuyên lo chuyện gọi ma, bắt quỷ. Đi theo vị thầy pháp là một chú bé mặt mũi sáng sủa, đi đứng chậm rãi, không có vẻ nặng nề dù trên vai của chú bé trĩu nặng bởi một cái bao đồ nghề cần thiết cho việc làm của hai thầy trò.

 

            Vị thầy pháp cùng với chú bé theo hầu bước vào nhà, châm rãi nhưng thuần thục bỏ chiếc bao xuống đất. Họ mở bao lấy ra từng món đồ sắp xếp rất thứ tự lên chiếc bàn gỗ trên đó đã bầy sẵn một bình hoa tươi, một đĩa ngũ quả và một đĩa tam sên mà gia đình Nga đã được dặn, sửa soạn từ trước. Sau đó hai thầy trò lấy ra chiếc áo thụng dài mầu xanh lá mạ đã nhạt mầu, khoác lên người. Hai thầy trò ngồi khoanh tròn nghiêm trang xuống trước bàn thờ bắt đầu râm ra đọc kinh hay thần chú. Âm thanh mù mờ như dính vào nhau dù lắng tai nghe cũng chẳng hiểu rõ được lời phát âm của họ. Sau khoảng thời gian cháy hết nửa nén hương, chú bé dừng cầu kinh, đưa tay cầm lấy một cuộn giấy bản mầu đỏ thắm đã được cuộn sẵn bởi sợi dây nhiều mầu để trên bàn thờ. Chú bé châm cuộn giấy vào ngọn nến đang cháy rồi cầm cuộn giấy đang cháy lên quơ qua, quơ lại khi ngọn lửa gần chấm dứt, chú bé bỏ xuống chiếc khay bằng kim loại ở bên cạnh chân bàn thờ. Vị thầy pháp đọc to lên vài tiếng rồi nhắm mắt lim dim như một vị thiền sư đang nhập định. Qua một lúc im lặng vị thầy pháp nhíu cặp lông mày, đầu gật lên, gật xuống. Trên vòm trán cao rộng của ông ta những giọt mồ hôi lấm tấm to dần rồi lăn xuống dưới cằm nhỏ giọt vào tà áo của ông. Hiện trạng đó biểu lộ rõ ràng vị thầy pháp đang cố gắng chống lại một ma lực nào đó hình như đang làm cho ông mệt nhọc, kiệt sức.

 

            Hiện tượng bất thường đó kéo dài được một lúc, vị thầy pháp yếu dần, rồi thình lình thân thể ông ta rung động mạnh, té nghiêng sang một bên. Từ khoé miệng của ông một giòng máu ứa ra. Khuôn mặt đạo mạo nhà nho đã mất hoàn toàn, vẻ hồng hào nghiêm nghị thay vào đó là mầu trắng xanh, tái mét cùng với đôi mắt lờ đờ như kẻ mất hồn. Cố gắng đưa tay chống xuống nền nhà để ngồi dậy,  buông tiếng thở dài quay sang gia đình ông Án buồn bã vị thầy pháp nói :

             -Muốn đưa một linh hồn oan ức không nơi nương tựa đến chổ cảm thông để hướng dẫn nó rời xa một ý muốn, không phải luôn luôn dễ dàng ai cũng có thể đạt được. Sự thành công hay thất bại còn phải nhờ vào bề dầy của tu hành và tài năng của người thầy pháp. Đây chính là điều mà bổn nhân khiếm khuyết, nên không thể giúp đỡ qúi hữu được, xin thông hiểu mà mà tha thứ cho kẻ bất tài này.

 

            Vị thầy pháp chỉ nói có thế, không một lời giải thích rồi im lặng sai chú bé thu dọn dụng cụ, từ giã ra về trong sự ngơ ngác, không hiểu nguyên do của gia đình ông bà Án.

 

            Sau đó suốt mấy tuần liền chẳng có gì khác thường xảy ra. Tuy nhiên mọi người trong gia đình cũng dư biết đó chỉ là sự im ắng tạm thời vì cốt lõi của tác nhân vẫn chưa được giải quyết. Ông Án đang có ý định lại bán nhà, dọn đến một nơi khác để tránh những phiền nhiễu đã làm xáo trộn sự sinh sống của vợ chồng ông, nhất là cho Nga, con gái ông cần có cuộc sống bình an để làm việc.

 

            Một ngày cuối tuần, ông bà Án đi xuống một tỉnh khá xa thành phố để dự đám cưới của một đứa cháu họ. Nga vì công việc làm nên dù ngán sợ ở một mình nhưng cũng không thể bỏ công việc mà đi với cha mẹ được. Nàng xếp đặt chỉ ở nhà vào ban ngày còn ban đêm đến ngủ nhờ nhà người bạn đồng nghiệp. Ngay buổi sáng, khi ông bà Án vừa ra khỏi nhà, Nga vội vàng thu dọn nhà cửa rồi tranh thủ sửa soạn bài giảng cho giờ dậy học cho tuần lễ kế tiếp. Việc làm đã làm Nga mệt nhoài, nàng ngả mình trên chiếc ghế so-fa nghỉ ngơi, nhưng không biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.

 

            Bất thình lình tiếng đàn ghi-ta hoà đệm cùng tiếng hát đã làm cho Nga giật mình thức giấc. Ngay lúc tỉnh giấc, nghe thấy tiếng đàn hát, ý thức đã báo cho nàng biết hiện tượng ma quái đang đến với mình. Cảm giác sợ hãi tức khắc phủ chụp lấy Nga, toàn thân cứng đơ, hơi thở dồn dập, tim đập như muốn phá vỡ lồng ngưc. Mở mắt ra, hiển hiện trước mặt,  trên chiếc ghế bành đối diện chỗ nàng đang nằm. Một người đàn ông lịch lãm, khuôn mặt chữ điền, quần áo rất chỉnh tế, cặp mắt rất hiền từ, lãng mạn hướng về phía nàng. Ông ta đang say sưa đàn và hát.

 

            Nga cố tìm cách ngồi dậy, nhưng sợ hãi quá to lớn đã không cho cơ thể nàng làm theo ý muốn, Tuy thế nàng cũng cô gắng lắp bắp :

            -Ông... Ông... là...là ..ai...ai ?

 

            Người đàn ông dừng đàn hát, miệng mỉm cười rất hiền lành, đưa bàn tay ra dấu không hề mang một ác ý, xin nàng đừng lo, rồi ông ta phát âm rất chậm chạp:

             -Cô Nga, tôi không, không bao giờ có ý làm hại cô, xin cô yên tâm và bình thản nghe tôi nói. Tôi đến đây vì muốn gặp cô, đàn và hát cho cô nghe, hoàn toàn thiện ý, xin cô đừng sợ.

 

            Lời nói rất mềm mỏng, dáng điệu rất lễ độ hiền từ của ông ta đã giúp Nga có đươc tí chút an tâm giúp nàng cố gắng phát âm :

            -Nhưng ông là ai, là ma hay là người ? Có phải ông là hồn ma hiện hình trước đây đã từng gây ra những rắc rối, khổ sở cho gia đình tôi không ?

 

            -Tôi là ma. Nhưng ma hay người có gì quan trọng đâu cô Nga. Tôi hiện về nhưng chưa bao giờ hãm hại gia đình cô, tôi chỉ mong được đánh đàn và hát cho cô nghe mà thôi. Cô nghĩ mà xem những điều tôi nói có thực không ?

 

            Nghe hồn ma nói, Nga đã có chút yên tâm, đúng như vậy hồn ma chưa bao giờ hãm hại ai trong gia đình cô, mặc dù có làm mọi người sợ hãi. Nghĩ như thế nhưng Nga vẫn hỏi :

            -Hình như ông quên rồi thì phải? Ai đánh người bạn trai của tôi ? Ai làm gãy chân vị thầy bùa ? Ai làm cho vị thầy pháp ói máu miệng ?

 

            Bóng ma mỉm cười trả lời :

            -Tôi đánh Thuần chỉ vì hắn nhục mạ tôi. Kẻ nhát sợ, yếu bóng vía lại muốn ra vẻ anh hùng, Đã thế hắn còn dám tán tỉnh cô, người phụ nữ mà tôi rất mến thương. Còn hai vị thầy bùa, thầy pháp mà gia đình cô đã muốn nhờ họ để trấn áp, ngăn cản ý hướng của tôi đến với cô. Chẳng phải vì họ bất tài mà phải lãnh lấy những tai ương vì cái chủ quan, hiếu thắng của họ hay sao ? Gỉa dụ, tôi thua kém họ, tôi đâu có dịp về đây gặp lại cô nữa đâu, phải không cô Nga ?

 

            Trong khi hồn ma nói thẳng một mạch, Nga đã thực sự trở lại bình tĩnh, nàng đưa tay chống vào thành chiếc ghế ngồi dậy. Đưa mắt nhìn rất kỹ bóng ma, không có gì khác lạ một người đàn ông. Một người đàn ông cứng cáp đúng nghĩa với khuôn mặt chữ điền, đôi hàm hơi bạnh ra biểu lộ cá tính ngay ngắn của dạng người ngang tàng, tự tin. Đôi mắt sáng trong, tiềm tàng ánh nhìn có vẻ mơ hồ như chứa đựng sự lãng mạn của người nghệ sĩ. Dù lý trí nhắn bảo, bóng dáng cao ngạo, rất đàn ông tính của người đàn ông đối diện mình chỉ là hình bóng của một linh hồn, nhưng Nga vẫn không dấu được cảm giác qúi mến, an toàn và hình như có chút mơ hồ như muốn được thân cận, tâm sự với anh ta.  

 

            Bóng ma im lặng nhìn khuôn mặt không còn vẻ tái xanh, sợ hãi của Nga, đã trở về với màu da trắng hồng duyên dáng trên cái cổ cao thon với ba ngấn gấp. Đưa tay cầm lấy cây đàn ghi-ta, búng nhè nhẹ trên phím đàn, bóng ma ngước nhìn Nga, chậm rãi nói :

            -Tôi sẽ đàn hát cho em nghe thêm một bản nhạc nữa nhé!

 

            Chẳng cần đợi chờ, bóng ma cất tiếng hát bài “ Phượng Yêu” :

 

            « Yêu người như lá đổ chiều đông, như mây hồng chưa tím, như con chim khóc trong lồng , như cơn giông đêm hè , tình ta nức nở canh khuya.

              Yêu người như suối cuộn rừng sâu, như con tầu say gió, như con giun ngước lên trời, yêu sao vời vợi , làm sao nói được tình tôi!

            ......................................

            Yêu bằng tiếng nói đơn sơ, yêu người, yêu cả cơn mê rụt rè, yêu bằng gió núi qua khe gập gềnh, yêu bằng tiếng hát yêu tinh.

 

            Yêu người xong, chết được ngày mai

            Yêu như loài ma quái, đi theo ai tới chân trời.

            …………………………

            Yêu người, yêu chỉ một lần thôi, xin yêu dù gian dối, xin yêu tôi vẫn nghi ngờ

            Khi bơ vơ còn nhiều, thì đâi chối bỏ tình yêu » 

            …………………..                                                      PD

 

              Tiếng hát rất ngọt ngào, lòn lách trong tiếng đàn ghi-ta điêu luyện đã làm cho Nga ngẩn ngơ, quên đi mình đang đối diện với hồn ma đã đôi lần làm mình sợ hãi. Bản nhạc chấm dứt, tiếng đàn lại biến tông, cho ra những âm thanh thưa thớt buông lơi hoà hợp với giọng ngâm thơ :

                         Tôi đã gặp em tự bao giờ

                        Kể từ nguyệt bạch xuống đêm khuya

                        Kể từ gío thổi trong vừng tóc

                        Hay lúc thu về cánh nhạn kia?

 

                        Có phải em mang trên áo bay

                        Hai phần gío thổi một phần mây

                        Hay la em gói mây trong áo

                        Rồi thở cho làn áo trắng bay?

 

                        ...................................

 

                        Buổi tối tôi ngồi nghe sao khuya

                        Đi về bằng những ngón chân thưa

                        Và nghe em ghé vào giấc mộng

                        Vành nón nghiêng buồn trong gío đưa

 

                        Tôi không biết rằng lạ hay quen

                        Chỉ biết em mang theo nghê thường

                        Cho nên cặp mắt mờ hư ảo

                        Cả bốn chân trời chỉ có em !

                  

                                                                        NS

 

            Ngâm xong bài thơ, hồn ma vẫn ôm cây đàn, hướng ánh mắt đắm đuối nhìn Nga. Còn Nga hình như đã quên tất cả, tâm hồn vẫn còn đang bay bổng với những nốt nhạc, vần thơ phát ra từ đôi môi duyên dáng trên khuôn mặt chữ điền, dáng người khả ái, tràn đầy cá tính đàn ông. Khỏang khắc im lặng chợt bị phá vỡ khi ý thức của Nga trở lại cho nàng biết đối diện với nàng chỉ là hình bóng của linh hồn, nàng cất tiếng nói với hồn ma:          

            -Tôi thực sự đã có quá nhiều hảo cảm với anh, tôi yêu mê giọng hát, tiếng đàn và lời ngâm thơ mà anh vừa ưu ái dành cho tôi. Nhưng, anh là ma, linh hồn của cõi chết. Còn tôi là người của dương gian đang sống, làm sao chúng ta có thể gần nhau, yêu nhau được?

 

            -Tại sao không ? Tôi là ma nhưng tôi hiện diện được trên trần thế và đặc biệt tôi vẫn biết yêu. Tôi đã yêu em, tôi sẽ ở mãi căn nhà này để được gần em.

 

            Lúc này cảm giác an toàn khi đối thoại với hồn ma thực sự đã đến với Nga, với tí lo lắng nàng nói với hồn ma:

            -Nhưng ba mẹ tôi đang có ý định bán nhà và dọn đi chỗ khác, chỉ vì anh đã gây ra những rắc rối lo sợ cho gia đình tôi. Làm sao anh có thể đi theo tôi được?

 

            -Tôi là hồn ma của lang thang, không nơi cư trú, thì có khó khăn gì đối với tôi khi phải theo em đến chỗ khác đâu? Tuy nhiên tôi đoan chắc với em rằng, từ nay tôi chỉ hiện về để được đánh đàn, hát nhạc hay ngâm thơ cho em nghe. Và chỉ cho mỗi mình em, không một ai có thể thấy hình bóng của tôi hay nghe tiếng tôi hát, tôi đàn nữa. Bởi vì tôi yêu em và từ nay tôi chỉ tặng cho riêng em mà thôi.

 

            Rồi hồn ma cho biết sinh ra và lớn lên trong một gia đình vương giả ở một tỉnh ven biển miền Nam đất nước. Vài năm trước một trận bão lũ đã kéo trôi cả gia đình ra biển, không biết ai còn ai mất. Riêng Dũng (xưng danh của hồn ma), nhờ bơi giỏi nên cầm cự được với biển cả rồi được một tầu đánh cá ngoại quốc cứu vớt. Đã tưởng là mình thoát chết, nhưng vì sợi dây chuyền bằng vàng đeo trên cổ đã đánh động lòng tham của chủ tàu và bọn thủy thủ. Chúng đã giết Dũng, quăng xác xuống biển. Từ cái chết oan uổng đó mà thành ra hồn ma lưu lạc tứ phương không nơi nương tựa.

 

            Một hôm linh hồn Dũng lang bạt vào thành phố, ngẫu nhiên lạc vào ngôi trường nơi Nga dậy học, đúng vào giờ lên lớp của Nga. Linh hồn Dũng đã thích thú với bài giảng văn chương của Nga, thêm vào đó, sắc đẹp nhu mì duyên dáng của Nga đã hoàn toàn chinh phục tình yêu của linh hồn Dũng. Linh hồn Dũng đã theo Nga về nhà với mong muốn được gần người mình yêu, dùng tiếng đàn, tiếng hát và văn chương để làm quà tặng nhưng cũng để tỏ lộ tình yêu của mình với Nga. Nhưng gặp dịp Thuần, người bạn của Nga đến chơi, có ý tán tỉnh người mình đang theo đuổi, thêm vào đó Thuần đã có những lời lẽ cuồng ngạo cho nên linh hồn Dũng đã xử dụng vũ lực và phép thuật để tách rời Thuần và Nga.

 

            Lời trần tình của linh hồn Dũng đã làm Nga cảm động với tình ý mà hồn ma đã dành cho mình. Nàng cũng thương xót cho hoàn cảnh quá bi thương của Dũng. Nga, lúc này không còn ngại ngần sự cách ngăn giữa sống và chết nữa, nàng chống tay, ngồi thẳng dậy, nắm lấy bàn tay của hồn ma, với giọng nói rất chân tình:

 

            -Em sẽ nói với ba mẹ không dời nhà đi đâu nữa, em sẽ yên lòng lên căn phòng trên lầu của mình, để được gần anh, được nghe anh đàn hát mỗi ngày. Chúng ta sẽ dành cho nhau những gì tốt đẹp, chân thành nhất, dù phải yêu và được yêu trong cách ngăn hay trong mộng ảo.

 

            Rồi sau đó Nga đã cố tìm cách trấn an, khuyên nhủ cha mẹ không cần phải thay đổi chỗ ở nữa. Để có lòng tin của cha mẹ, Nga trở về phòng riêng của mình ở trên lầu làm việc và ngủ đêm. Ban đầu ông bà Án không tin nhưng sau vài ba tuần lễ thấy không có gì bất thường xảy ra. Nhìn thấy niềm vui và yên bình hiện rõ trên khuôn mặt của con gái nên ông bà cũng mất dần đi sự lo lắng và quên hẳn ý định thay đổi nhà mới.

 

            Còn Nga và hồn ma của Dũng vẫn tìm dịp gặp gỡ nhau dù ban đêm hay ban ngày. Những bản nhạc trữ tình, những bài thơ lãng mạn đựng đầy ý nghĩa yêu đương vẫn được coi là những gạch nối, sợi dây gắn chặt tình yêu mộng ảo, âm dương của họ. Cũng có những lần họ dẫn nhau ra khỏi nhà cùng đi dạo hay tham dự các cuộc vui trong thành phố. Dĩ  nhiên những lần đàn hát hay sống gần nhau trong nhà cũng như khi có sự hiện diện của ông bà Án, hồn ma vẫn xuất hiện trong trạng thái vô hình, vô thanh để ông bà Án không nhìn và nghe thấy được.  Nhưng khi ra khỏi nhà, trên đường phố hồn ma của Dũng vẫn hiện diện như một người bình thường trên thế gian đi với người yêu. Hồn ma cho biết khi xuất hiện trong trạng thái vô hình, vô thanh thường rất mệt vì mất rất nhiều năng lượng. Chính vì vậy hồn ma chỉ xử dụng trạng thái này khi cần thiết mà thôi.

 

            Sau nhiều tháng bình thường, ông bà Án vui mừng khi hiện tượng ma quái đã biến mất. Nhưng đôi lần ông bà linh cảm thấy có điều gì khác lạ nơi Nga. Sự hoan lạc, hạnh phúc như luôn luôn hiện rõ trong dáng điệu, trong ánh mắt nụ cười của cô con gái. Điều khác lạ của Nga, kinh nghiệm cho ông biết con gái mình đang yêu. Ông bà thấy Nga thích ở một mình trên gác, hay thức rất khuya và thường đóng cửa phòng như muốn riêng tư. Tính thích giao tiếp, tụ họp với bạn bè cũng được giới hạn rất nhiều. Những đổi thay đã làm ông bà thắc mắc, dò hỏi nhưng Nga vẫn lấy đủ lý do để đánh lạc sự nghi ngờ của cha mẹ.

           

            Qua một thời gian che dấu, phải nhận lấy bao nhiêu phiền toái, Nga cảm thấy đã đến lúc mình không nên dối trá với cha mẹ mình về mối tình giữ mình và linh hồn của Dũng nữa. Nàng không muốn sự nghi ngờ của cha mẹ phải kéo dài trong khi mình lại phài tìm cách chống chế những sự nghi ngờ đó bằng những lời nói dối. Thêm vào đó Nga cũng không muốn linh hồn của Dũng phải mệt mỏi, mất nội lực vì phải xuất hiện dưới trạng thái che dấu mỗi khi gặp cha me nàng. Nga muốn công khai, muốn linh hồn Dũng đến với mình không cần phải ẩn tàng dù có mặt cha mẹ, mà hiện ra như một người bạn trai vì tình yêu mà hẹn hò hay tìm đến thăm viếng nhau như những cặp tình nhân khác trên thế gian.

 

Cuối cùng Nga đã nói tất cả sự thật cho ba mẹ nghe, ban đầu ông bà Án cũng bàng hoàng với mối tình ma mị của con gái nhưng với những lời giải thích cũng như sự bình an của con gái. Nhất là những lần trực diện, nói chuyện với linh hồn Dũng, ông bà ông không thấy sự khác biệt nào giữ Dũng với bất cứ người đàn ông nào khác. Một đám cưới đơn sơ được tổ chức, rồi khoảng một năm sau Nga cho ra đời một đứa con trai kháu khỉnh, dễ nuôi mang trọn vẹn vẻ đẹp cứng cáp đàn ông của cha.

 

             Được khỏang 2 năm, khi đứa con trai vẫn trong tuổi ẵm bế. Một hôm trong căn phòng riêng của vợ chồng, hồn của Dũng buồn bã cho vợ biết là âm giới đã tìm được toàn vẹn gia đình mình, Dũng không còn là hồn ma vô chủ lang thang nữa nên phải trở về đi đầu thai kiếp khác cho hợp lẽ sinh tử của kiếp nhân sinh. Linh hồn Dũng ôm vợ con vào lòng, nước mắt dàn dụa, nhắn nhủ lời cuối với vợ:

 

            -Anh đã tưởng rằng sau cái chết oan ức trên biển cả, linh hồn anh sẽ mãi mãi trầm luân trong thân phận một hồn ma không nhà, lang bạt nơi âm giới. Nhưng trong cái bất hạnh, khổ đau đó anh đã tìm được niềm hạnh phúc vô biên để được yêu và sống với em trong mấy năm qua. Hôm nay là ngày vợ chồng mình phải vĩnh biệt nhau. Anh mong em coi sóc, dưỡng dục cho đứa con của chúng mình thành người có ích cho xã hội. Chắc chắn việc anh rời xa em sẽ mang đến biết bao nhiêu người thắc mắc, trong đó có cha mẹ em. Theo anh, muốn tìm một lý do hợp lý chẳng phải là điểu khó khăn. Chẳng hạn như anh phải rờì xa đi công cán dài lâu ở ngoại quốc rồi không về hay một lần anh phải đi xa rồi bị mất tích..v..v... 

 

            Nói xong, hồn của Dũng mờ nhạt dần dần rồi biến mất.

 

&

 

 

            Thấm thoát 4 năm trôi qua kể từ ngày hồn ma của Dũng ra đi. Vì muốn quên đi những dấu tích kỷ niệm, gia đình Nga đã bán nhà di chuyển đến một nơi khác cũng trong thành phố. Đứa con trai của Nga đã bước vào tiểu học, là một đứa bé rất ngoan, lễ phép và rất thương yêu nghe lời mẹ. Không phải là đứa bé chăm chỉ trong trường học nhưng rất thông minh nên việc học của nó rất nhẹ nhàng và luôn luôn là học sinh giỏi. Chỉ duy nhất một điều làm Nga lo lắng đó là trong ánh mắt của con mình vẫn có cái gì đó lạ thường, mơ hồ như đang suy tưởng về điều gì. Với cá tính đó, thằng bé thích riêng tư, không thích chơi đùa, hoà nhập với bạn bè trong trường lớp cũng như lũ trẻ con hàng xóm.

 

            Một hôm vào dịp nghỉ hè, Nga dẫn con của mình cùng với một vài đứa trẻ hàng xóm đi thăm viếng một khu vực sinh thái ở ngoại ô thành phố. Mục đích cho thằng bé có dịp gần gũi với lũ trẻ chung quanh nhà. Bất thình lình vào khỏang gần buổi trưa, thằng bé bỏ ngang cuộc chơi với lũ trẻ, đưa hai tay lên ôm đầu, loạng choạng chạy đến bên mẹ, mặt nhăn nhó than nhức đầu. Nga tưởng thằng bé vì ham chơi mà bị say nắng, ôm nó vào lòng đưa ly nước trà lạnh của mình đang uống dở cho con. Một lúc sau thằng bé trở lại bình thường, đưa mắt nhìn mẹ, nó nói:

            -Mẹ, con vừa nhìn thấy nhà mình bị trộm, bà ngoại bị một thằng ăn trộm đập cây vào đầu mà chết.

 

            Yến Nga tưởng thằng bé bị nhức đầu mê sảng nói bậy. Tát nhẹ vào đầu con, Nga nạt :

            -Con không được nói dại miệng như vậy, nằm nghỉ tí chút cho khỏe rồi ra chơi với các bạn, chờ tí nữa ăn cơm.

 

            Buổi chiều khi vừa về gần đến nhà, thấy một đám đông đang ồn ào bàn tán trước nhà, bước vào nhà đã thấy ông Án nước mắt giàn giụa đang làm việc với vài người công an. Mọi người cho biết khỏang 5 giờ chiều ông Án rời nhà đi thăm một người bạn ở cùng khu vực. Có lẽ vì đãng trí nên ông đã quên không khóa cổng ra vào. Kẻ trộm nhân cơ hội đã lẻn vào nhà khi bà Án vẫn còn trong phòng ngủ. Sau khi thu gom được một số tài vật trong phòng khách, kẻ trộm vào trong phòng ngủ, đúng lúc bà Án thức dậy định hô hoán nên bị tên trộm dùng một cây gỗ đập vào đầu mà chết. Nga thẫn thờ đến nỗi không thể tin được, sự kiện xảy ra đúng y hệt như con mình đã nói. Chỉ khác là sự kiện đã xảy ra sau lời nói của con mình khỏang nửa buổi. Có lẽ nếu Nga tin vào lời con của mình nói mà về nhà ngay lúc đó thì chắc chắn sẽ ngăn cản được cái chết oan ức của mẹ.

 

            Sau cái chết của vợ, ông Án suy sụp thấy rõ. Ông tự trách mình đã có lỗi trong cái chết của vợ. Khỏang nửa năm sau ông bị bệnh mà mất. Rồi cũng vào dịp nghỉ cuối tuần, hai mẹ con Nga làm một cuộc du lịch xuống vài tỉnh miền đồng bằng Cửu Long. Cuộc đi hoàn tất trong vui thú, đúng như mong ước của mẹ con Nga. Trên đường trở về trời mưa lâm râm, bên ngoài trời đã xẩm tối. Chiếc xe đò chật ních khách vẫn bon bon chạy trên quốc lộ, Nga và đứa con đang thiu thiu ngủ, bất thình lình thằng bé choàng dậy, hai tay ôm lấy đầu kêu đau kêu nhức. Nga đưa tay xoa bóp trán cho con, dỗ dành cho nó ngủ tiếp. Thằng bé nghe lời mẹ im lặng được một lúc, nó nói:

            -Mẹ ơi con vừa nhìn thấy chiếc xe đò này chạy đến một ngã ba, gần một cái nhà rất cao thì bị một chiếc xe chở hàng khác đâm vào ngang hông, nhiều ngưòi chết và bị thương lắm.

 

            Ngay khi nghe thằng bé nói, ký ức của vụ trộm vào nhà giết bà Án hiện ra trong đầu Nga. Nàng run lên vì lo sợ, cất tiếng nói to với người tài xế xe đò về sự linh cảm của mình. Ngay khi vừa nói xong, không những người tài xế xe đò, hai người lơ xe cũng như một số khách đi xe, mọi người giận dữ nói với mẹ con Nga những lời rất thô tục. Họ chửi nàng là người điên khùng, phát ngôn bừa bãi, trù ẻo sự bất hạnh cho mọi người.... Nga chẳn biết phân trần làm sao cho mọi người hiểu nỗi lo sợ của mình. Cuối cùng nàng nói với người lơ xe cho hai mẹ con nàng rời chiếc xe. Dĩ nhiên là mọi người vui mừng đồng ý. Trước khi bước xuống xe nàng còn nghe được vài câu chửi rủa của người tài xế và vài người khách đồng hành.

 

            Xuống xe giữa khuya, có tí lo sợ nhưng Nga vẫn mang một linh cảm lời nói của con mình có cái gì đó linh thiêng, báo trước khó giải thích. Đứng đợi chuyến xe đò khác, mưa dù nhỏ nhưng cũng làm cho hai mẹ con Nga ướt sũng, thỉnh thỏang vài cơn gió thổi qua lại làm hai mẹ con run lên vì rét. Sau một lúc khá lâu chờ đợi, hai mẹ con cũng lên được chiếc xe đò khác.

 

            Chiếc xe đò thứ hai chạy được khỏang vài cây số thì phải dừng lại vì có một tai nạn giao thông vừa xảy ra ở phía trước gây kẹt xe. Chỉ nghe vài người lái xe trao đổi tin tức cho nhau, Nga đã rụng rời chân tay. Không còn nghi ngờ gì nữa, sự linh báo của con mình đã là sự thật. Khi chiếc xe đò chạy chầm chậm qua chỗ tai nạn, đúng là ngã ba đường, ngay góc bên phía đối diện có một căn nhà to lớn, cao 6 tầng hoành tráng. Dù đám đông che kín , nhưng chỉ nhìn qua tình trạng bóp dúm của chiếc xe đò mà mình vừa rời xa đang nằm trên đường lộ, dầu xăng trộn lẫn với máu của nạn nhân đã làm cho Nga lạnh người kinh sợ. Ôm ghì con vào lòng, không muốn cho nó nhìn thấy cảnh ghê rợn. Đi qua khỏi đọan xảy ra tai nạn, Nga âu yếm hôn lia lịa trên má, trên người thằng bé như muốn cám ơn và nói cho nó biết chính linh tính kỳ lạ của nó đã cứu sống hai mẹ con.

 

            Cuộc sống vật chất của hai mẹ con Nga chưa gọi là quá giàu nhưng so với xã hội vẫn cao hơn mức trung bình về mọi mặt. Một phần vì Nga có khá nhiều giờ dậy thêm, nên tiền phụ trội vào số lương căn bản của nghề giáo nên việc tiêu xài được coi là thoải mái. Thêm vào đó lại có những sự giúp đỡ từ các anh chị ở hải ngoại gửi về nữa. Điều quan trọng, làm cho cho Nga vui mừng, tự hào nhất là con mình luôn luôn thuộc vào nhóm học sinh giỏi và gương mẫu của trường. Tuy nhiên thằng bé vẫn giữ tánh tình trầm lặng, thích suy tư và luôn luôn tách biệt, không muốn hoà nhập, chơi đùa với bạn bè trong trường lớp. Đây là điều mà Nga luôn luôn ray rứt. Đã đôi lần nàng đã mang con đến bác sĩ tâm lý mong có được những lời khuyên giải hợp lý, nhưng cũng chẳng có ảnh hưởng gì.

 

            Một lần vào buổi tối, hai mẹ con Nga đang xem phim hoạt hình trên ti vi, thằng bé lại thình lình ôm đầu kêu nhức. Nga lại phát run lên vì lo sợ, tưởng tượng một sự bi đát nào đó đang đến cho mình,  không biết lần này, đứa con của mình sẽ báo hiệu điều gì bất thường cho gia đình đây?! Cũng như 2 lần trước, thằng bé sau một lúc nhức đầu, lại bình thường trở lại nhưng khác 2 lần trước, thằng bé nhìn mẹ với khuôn mặt rạng rỡ, miệng cười rất tươi, nói với mẹ:

            -Mẹ ơi, lần này con không báo cho me niềm xui xẻo nữa, mà là một niềm vui!

 

            Nga ngắt lời con:

 

            -Niềm vui gì? Mẹ không bao giờ mua xổ số thì làm sao có chuyện trúng lô độc đắc, mẹ chỉ là cô giáo bình thường, không kèn cựa kiếm chức danh trong trường thì chẳng bao giờ có chuyện được cử lên làm hiệu trưởng, hiệu phó….

 

            Thằng bé chẳng để cho mẹ đoán già, đoán non, nó cắt ngang lời:

            - Con nhìn thấy mẹ gặp một người đàn ông trên phố, một người rất dễ mến. Con cũng không biết ông ta là ai, quen biết với mẹ thế nào. Nhưng thấy mẹ và ông ta rất vui mừng khi gặp nhau. Rồi sau đó không lâu ông ta về sống với hai mẹ con ta, ông ta rất thương mẹ con chúng ta và gọi con là con!

 

            Nghe con nói một tràng, toàn là những chuyện khó tin. Mấy năm nay, từ khi linh hồn Dũng ra đi, Nga chưa bao giờ quen biết một người đàn ông nào thân tình. Ngoại trừ vài ba người bạn đồng nghiệp, nhưng cũng chỉ ở mức giao tế bình thường trong công việc mà thôi, mọi người ai ai cũng có gia đình êm ấm rồi. Nghĩ như vậy, Nga đưa tay lên dí vào trán con, cười theo con mà nói:

             -Chắc chắn lần này con linh cảm sai lầm rồi!

 

            Cứ thế hai mẹ con cãi qua, cãi lại những ý kiến, dự đoán lung tung, cuối cùng chẳng đến đâu rồi mọi chuyện được cho vào quên lãng, cười vui.

 

            Sáng hôm sau, Nga đi dậy học như thường lệ, lúc lấy xe đi được một đoạn thì xe bị hỏng nên đành phải dắt đến một tiệm sửa xe. Sau khi xem xét, người thợ cho biết xe bị hư hỏng khá nặng không thể sửa chữa trong chốc lát, có lẽ cần khỏang 2,3 gìờ đồng hồ mới xong. Chẳng biết làm sao hơn, Nga đành gọi điện thoại về nhà dặn dò con tự lo việc ăn uống, rồi kéo chiếc ghế của tiệm sửa xe ngồi đợi

           

            Nga thấy chỗ sửa xe khói bụi, ồn ào mà khu phố cũng khá xầm uất nên thả bộ, lang thang ngắm nhìn sự buôn bán để giết thời gian. Đang dán mắt nhìn vào một cửa tiệm bán son phấn, thình lình có tiếng gọi tên mình nhè nhẹ phía sau. Giật mình quay lại, Nga ngỡ ngàng khi nhìn thấy Thuần, người bạn trai gần chục năm về trước đã theo đuổi mình đang đứng trước mặt. Nàng nhớ lại, từ ngày Thuần đến nhà mình chơi rồi gặp lần hồn ma của Dũng hiện về Thuần đã không còn đến nhà mình chơi nữa. Sau đó với biết bao nhiêu sự kiện xảy đã làm cho Nga quên đi người bạn đã từng dành khá nhiều cảm tình cho mình.

 

            Thuần hiện diện trước mắt Nga với khá nhiều đổi khác. Với bộ trang phục gọn gàng khác hẳn với Thuần trẻ trung, rất năng nổ trong công việc nắng mưa của ngành xây dựng ngày xưa, luôn luôn đơn giản với chiếc quần jean, áo thun bỏ ngoài quần. Thuần ngày nay vẫn mái tóc bập bềnh đã có vài sợi tóc bạc xen kẽ. Cặp kính cận gọng vàng tề chỉnh trên khuôn mặt trắng hơi bầu bĩnh làm choThuần có vẻ chững chạc của một người đàn ông đang có chức vị trong công việc văn phòng.

 

            Sau vài phút ngỡ ngàng nhìn nhau, xác định những đổi thay trên khuôn mặt, thân hình nhau, Thuần hỏi nhỏ:          

            -Nga, em dạo này ra sao?

 

            Không để cho Nga trả lời, Thuần nói tiếp về mình:

            -Khỏang vài năm, sau lần anh đến căn nhà mới của gia đình em, anh đã xin đổi ra miền Trung làm việc. Rồi gặp phải biết bao nhiêu phiền phức vì những điều không như ý xảy ra trong cuộc sống của mình, anh đã trở lại thành phố. Hiện nay, anh không làm công việc trong nghành xây dựng nữa mà chuyển sang công việc văn phòng ở gần trung tâm thành phố.

 

            Tiếng nói của Thuần đã kéo Nga trở về với thực tại, nàng ngước nhìn kỹ người đàn ông trước mặt mình, Nga bất chợt tìm thấy trong mắt, trong dáng điệu của Thuần hình như vẫn kín đáo dành cho nàng sự tình cảm đặc biệt. Nàng trả lời :

            - Em vẫn còn đi dậy học, ba mẹ em đã mất khá lâu rồi. Căn nhà với khá nhiều phiền phức mà anh đến thăm lần cuối cũng cũng đã được bán đi từ lâu rồi. Hiện nay em đang sống với con trai của em, cháu đang sửa soạn lên trung học. Cuộc sống của hai mẹ con em bình thường, không có gì đặc biệt cả.

 

            Nghe câu trả lời của Nga, ngập ngừng tí chút, Thuần cất tiếng hỏi:

            -Tại sao lại chỉ có hai mẹ con em mà không phải là một gia đình? Nếu em cảm thấy không có gì bất tiện, cứ tâm sự với anh. Anh vẫn là người bạn, một người bạn chân thành, biết trân trọng những gì kín đáo mà em muốn tâm sự với anh.

 

            Suy nghĩ đắn đo một lúc, Nga kể sơ lược cho Thuần nghe về cuộc sống của nàng với linh hồn của Dũng trong gần 10 năm qua. Thuần đã đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác khi theo dõi câu chuyện đời của Nga. Anh cũng kể cho Nga nghe những sự kiện lạ lùng có liên quan đến nàng mà anh đã gặp sau khi bị hồn ma của Dũng hiện về đe doạ và đánh đập.

 

            Thuần cho biết, sau lần bị hồn ma cuả Dũng hiện về trong buổi họp mặt bạn bè tại căn nhà của Nga, hồn ma cấm anh không được đến nhà thăm viếng hay tán tỉnh Nga nữa.  Dù sợ hãi, nhưng Thuần vẫn không tin hoàn toàn vào lời đe doạ đó. Ngay buổi chiều ngày hôm sau, anh lại đến nhà Nga, nhưng rất kỳ lạ, khi vừa dựng xe trước cánh cổng căn nhà, chưa kịp bấm chuông thì Thuần đã thấy một người đàn ông, đúng như người đã tát anh hôm qua. Không biết từ lúc nào, ông ta từ trong sân đi ra, đến gần nhìn Thuần với ánh mắt rất giận dữ, nói từng tiếng rất rõ ràng :

             -Tôi nói lại với anh lần cuối, nếu anh bước chân lên ngưỡng cửa căn nhà này, anh sẽ phải trả giá bằng sinh mạng hay ít nhất cũng gãy chân.

 

            Dù đứng ở bên ngoài cánh cổng, ngăn cách với bóng ma, giữa ban ngày, ánh mặt trời vẫn chói chang, con đường hẻm trước nhà cũng có vài người qua lại nhưng Thuần cũng phát run lên vì sợ hãi. Đôi chân Thuần như không còn đứng vững, mồ hôi toát ra làm nhoà cặp kính cận. Hồn ma như nhìn rõ nỗi khiếp sợ của Thuần, nhếch mép cười nhẹ buông một câu đe doạ trước khi biến mất :

            -Hãy biết khôn mà về đi!

 

            Thuần biết chắc chắn lời đe dọa đó không phải là chuyện có thể coi thường nên lầm lũi quay xe trở về.

 

             Nhưng sau đó, khi về nhà tình yêu vẫn có những tiếng gọi hấp dẫn thôi thúc Thuần không nên bỏ cuộc. Anh cho rằng hồn ma chỉ có năng lực ở nơi mà nó hiện ra mà thôi, nó không thể đến nơi khác được. Suy luận như vây, vào một buổi chiều, gần giờ tan trường, Thuần tìm đến ngôi trường, nơi Nga dậy học. Trong khi chờ đợi anh tạt vào ngồi uống cà phê trong một quán nước đối diện ngôi trường.

 

            Đang để mắt bâng quơ hướng sang chiếc cổng trường phía đối diện, bất thình lình có vài tiếng ho khan khá đặc biệt từ chiếc bàn bên cạnh hơi lệch về phía trái chiếc bàn Thuần đang ngồi. Thuần quay sang nhìn, lại cũng đúng là người đàn ông đã mấy lần hiện ra đe doạ và bắt Thuần phải rời xa Nga. Cũng như mấy lần trước, sợ hãi đã làm mặt Thuần tái xanh, tim đập dồn dập như muốn phá tung lồng ngực. Chiếc muỗng nhỏ quấy cà phê trong tay Thuần cũng run lên gõ liên tục xuống mặt bàn thủy tinh tạo ra những âm thanh ngắn ngủi. Bóng ma nắm lấy bàn tay của Thuần đang run với chiếc muỗng cà phê. Cảm giác lạnh buốt của một bàn tay bằng thép đã làm anh đau đớn. Thuần muốn hét lên, nhưng không hiểu sao miệng của mình như bị khóa cứng không thể há ra được. Ngay lúc đó bóng ma quắc đôi mắt giận dữ nhìn Thuần với lời đe doạ :

            -Anh có muốn tôi bẻ gẫy, bóp nát bàn tay của anh không? Tôi đã quá nhân nhượng, bỏ qua cho anh nhiều lần rồi. Lần này cũng là lần cuối cùng tôi không muốn thấy anh còn mang ý định tán tỉnh Nga nữa.

 

            Nói xong, bóng ma bỏ tay Thuần ra, đứng dậy, chậm rãi bước đi, trước khi ra khỏi quán nước, từ ngưỡng cửa quán nước, bóng ma còn quay lại nói một câu ngắn ngủi :

             -Thêm một lần nữa, tôi khuyên anh hãy rời xa Nga để không phải hối hận với những điều thảm khốc sẽ đến với anh.

 

            Một sự rất lạ lùng đó là sự hiện diện cũng như lời nói của bóng ma rất to, rất rõ ràng nhưng tất cả khách trong quán nước không một ai nhìn hay nghe thấy gì cả. Mọi người vẫn vô tư ăn uống hay trò chuyện mà không một tí thắc mắc hay ngỡ ngàng lúc hồn ma hiện diện. Sau một lúc khá lâu thờ thẫn vị sợ, Thuần lấy lại được sự bình thường thì cổng trường học bên phía đối diện đã vắng vẻ và cánh cổng đã khép kín. 

 

            Về nhà nhớ lại những đe dọa của hồn ma đã làm Thuần thực sự sợ hãi, dù vẫn yêu thương Nga nhưng anh tự hứa phải bỏ có ý định tìm đến với với nàng dù trong lòng mang nhiều đau đớn.

 

            Vài ngày sau, một lần đi làm ở một công trường xây dựng chung cư nhiều tầng, Thuần phải leo lên một một giàn giáo cao để kiểm tra chất lượng công trình. Đúng lúc anh đứng trên một vị trí khá cheo leo của giàn giáo. Thình lình bên tai anh tiếng nói quen thuộc của hồn ma :

            -Anh Thuần, anh có nghĩ rằng từ độ cao như thế này, nếu tôi đẩy anh rớt xuống đất anh có thể sống sót được không? Một tai nạn nghề nghiệp rất tự nhiên, chẳng có ai thắc mắc với cái chết thê thảm của anh đâu. Hãy suy nghĩ để đừng hối hận!

 

            Thuần sợ hãi đến tột cùng, anh không thể đứng vững, đôi chân run lên chịu không được sức nặng của cơ thể, thân hình ngả nghiêng sắp sửa buông rơi. Ngay lúc đó tự nhiên anh cảm thấy có một bàn tay vô hình nâng đỡ lấy lưng của anh, giúp đỡ Thuần lấy lại cân bằng rồi mới từ từ buông ra. Bên tai Thuần lại vang lên tiếng nói quen thuộc:

            -Tôi chỉ muốn cảnh cáo anh mà thôi. Một lần cuối cùng tôi muốn anh quên và không bao giờ tìm gặp Nga nữa, dù bất cứ ở nơi nào hay lúc nào. Nàng là người tôi yêu và sẽ là vợ của tôi.

           

Đến mức này thì Thuần thực sự không còn một ý tưởng nào dù rất bé để mong tìm cách gặp lại Nga nữa. Sau đó, để tránh đi nỗi đau của kẻ thất tình, Thuần làm đơn xin chuyển công tác ra miền Trung, rồi không lâu qua mai mối của một người quen Thuần lập gia đinh với một cô bạn xứ Huế. Nhưng cuộc sống gia đình không như ý, chỉ được ba năm hai người chia tay, may mắn là vẫn chưa có con. Sau đó Thuần lại xin trở về thành phố. Đôi lần anh cũng nhớ đến Nga nhưng vẫn còn cảm giác sợ hãi nên không dám có ý định tìm gặp hay thăm viếng nàng nữa.

 

            Sau khi gia đình tan vỡ, Thuần chán nản trở về sống với gia đình người em trai, không có ý định lập gia đình mới. Nhưng cách nay khoảng hơn 2 năm, vào một ngày cuối tuần, gia đình người em đi mua sắm, Thuần ở nhà một mình. Đang mơ màng trên chiếc ghế dựa trong phòng khách, như bị ai lay bả vai gọi tên mình làm Thuần thức dậy. Cũng lại bóng ma ngày trước hiện về, đang ngồi trên chiếc ghế đối diện nhìn anh. Lần này đôi mắt của bóng ma không giận dữ mà chất đầy vẻ buồn bã lồ lộ ra khắp khuôn mặt. Với giọng nói nhỏ nhẹ như muốn gửi gấm tâm sự của mình đến một người bạn tâm giao, bóng ma nói với Thuần :

            -Tình duyên của tôi và Nga đã chấm dứt rồi dù chúng tôi vẫn yêu nhau, muốn mãi mãi được gần nhau. Nhưng số phận đã tách rời vĩnh viễn chúng tôi rồi. Tôi chẳng còn lý do gì để cản ngăn anh đến với Nga nữa. Nhưng tôi tin rằng anh vẫn còn yêu Nga, nếu vì một đẩy đưa nào đó anh và Nga đến với nhau. Xin anh hãy bao dung, cưu mang cho đứa con của chúng tôi.  

 

            Chỉ nói có vậy, bóng ma nhòa dần và biến mất. Thuần giật mình tỉnh dậy mới biết là vừa trải qua một giấc mơ. Đã nhiều lần Thuần có ý định tìm đến thăm Nga theo như giấc mơ chỉ dẫn, nhưng Thuần vẫn nghi ngại, cho rằng đó chỉ là giấc mơ nên không dám thực hiện, sợ gặp lại hồn ma sẽ ngăn cản và hãm hại.

 

            Nga ngạc nhiên đến độ ngẩn ngơ khi nghe tất cả những điều mà Thuần vừa kể ra. Nàng không thể ngờ được hồn ma của Dũng vì yêu mình mà đã tìm đủ mọi cách để ngăn cách, đe dọa Thuần, không cho Thuần đến với mình. Nga càng cảm động hơn khi biết trước khi phải ra đi đầu thai kiếp khác. Hồn ma của Dũng vẫn không quên lo lắng cho cuộc sống của mình nên đã hiện ra trong giấc mơ của Thuần, muốn Thuần trở lại với mình. Nga cũng không ngờ Thuần vì muốn đến với mình mà đã phải chịu nhiều phiền phức. Xúc động với tình cảm của Thuần dành cho mình, Nga nói :

            -Em thành thật xin lỗi anh, chỉ vì em mà anh đã phải chịu quá nhiều phiền toái như vậy. 

 

            Nắm nhẹ tay Nga, Thuần nói :

            -Tất cả cũng đã qua rồi. Thực tế đang tồn tại đó là chúng mình vẫn còn dịp để gần nhau. Dù muộn màng, nhưng ít ra anh và em vẫn có thể tìm được những niềm vui từ nhau.

 

            Tình yêu của Nga và Thuần lại được khởi đầu, rồi cũng chẳng bao lâu sau đó một mái gia đình mới được thành hình. Đứa con trai của Nga cũng được Thuần chăm sóc, thương yêu như chính con của mình. Cuộc sống bình thản và hạnh phúc trôi qua. Một hôm, cả gia đình đang quây quần quanh chiếc ti vi, Nga chợt thấy con mình nhăn nhó, đưa tay ôm lấy đầu như đang cố chịu đựng cơn đau. Có lẽ thằng bé không muốn mẹ phải lo lắng nên cố gắng  im lặng không rên la.

           

            Hiểu ý tốt của con, nhưng  Nga cũng không dấu được nỗi lo sợ. Nàng tắt vội chiếc ti vi, đưa đôi tay run run ôm con vào lòng, vừa xoa bóp hy vọng làm nhẹ đi nỗi đau nhức đang hiện rõ trên khuôn mặt thằng bé. Với cảm giác lo lắng Nga hỏi con :

            -Con lại nhức đầu, lại báo hiệu điều bất thường cho gia đình nữa phải không? Cầu trời không phải là tin xấu.

 

            Cũng như mấy lần trước, một lúc sau thằng bé trở lại bình thường. Nó lắc đầu ra chiều không hiểu điều gì trong cơn nhức đầu, đưa mắt nhìn mẹ, nó nói :

             -Kỳ lắm mẹ ạ, con vừa nhìn thấy chính con. Không biết vì lý do gì con bị té ngã, đầu con chỉ đập nhẹ vào một vật gì đó, hoàn toàn không đau đớn gì cả. Sau đó con ngồi dậy nhưng chẳng thấy gì khác lạ. Chỉ có thế mà thôi.

 

            Nghe con nói, Nga và Thuần cũng mang nhiều thắc mắc. Nga tự hỏi, sau cơn nhức đầu, thằng bé chỉ nhìn thấy chính nó bị té ngã, không hề mang thương tích có thật sự không mang đến điều bất hạnh gì cho chính nó hay gia đình hay không ?  Nhìn lại cuộc sống gia đình hiện đang yên ấm, không có bất cứ điều gì lo lắng. Vợ chồng Nga không muốn xáo trộn hạnh phúc đang có nên vẫn tỏ ra không yên tâm. Với trạng thái lo lắng đó, vợ chồng Nga tìm cách ngăn cản sự linh ứng xảy ra bằng cách không cho thằng bé ra khỏi nhà chơi đùa chạy nhẩy với bạn bè, tránh tất cả những gì có thể gây cho nó té ngã.

 

            Buổi sáng như thường lệ, Thuần và thằng bé vẫn ngồi ăn điểm tâm tại chiếc bàn nhỏ trong bếp,  Nga lo việc nấu nướng, sửa soạn vài món ăn trưa cho Thuần mang theo khi đi làm. Gia đình Nga có nuôi một con mèo tam thể, con mèo rất ngoan, không bao giờ phá phách, trèo nhẩy trong nhà. Nhưng không biết lý do tại sao, con mèo bất chợt kêu lên vài tiếng to như bị hoảng sợ rồi tỏ ra hung dữ nhẩy chồm lên vai thằng bé. Thằng bé giật mình, quẫy mạnh đồng thời đưa tay lên gạt con mèo đang bám trên lưng nó. Có lẽ vì hành động quá mạnh và thình lình làm cho thằng bé mất cân bằng nên bị té nằm xõng soài trên nền nhà, đầu đập nhẹ vào chân chiếc bàn gỗ. Không một tí đau đớn, thằng bé ngồi dậy, phủi vài vết bẫn do đồ ăn dính vào quần áo.

 

            Nga giật mình, kéo con lại gần xem xét kỹ lưỡng thấy chẳng có gì khác lạ, nhưng sự kiện đã xảy ra đúng y hệt như thằng bé đã nhìn thấy sau cơn đau đầu buổi tối hôm trước. Mấy ngày sau đó Thuần và Nga chú ý nhưng cũng chẳng có gì xảy ra bất bình thường cho thằng bé cũng như cho gia đình. Nhưng có một điều làm Nga vui mừng, theo dõi đó là, tánh tình của thằng bé thay đổi hẳn từ sau lần té ngã. Ánh mắt vẫn giữ được sự trong sáng, thông minh nhưng dần dần vẻ u buồn hay suy nghĩ biến mất. Trí não cũng như sức học của nó hoàn toàn không có gì thay đổi, vẫn là đứa trẻ ngoan và học giỏi trong trường học. Đặc biệt thằng bé trở nên dễ tính thích hoà nhập, chơi đùa với bạn bè, cá tính mới có này khác hoàn với thằng bé trước khi bị ngã là một đứa bé rất khép kín, thích riêng tư và cách biệt với bạn bè. Thấy con thay đổi tốt như vậy Nga rất mừng.

 

            Nhiều năm sau lần té ngã đó, thằng bé hoàn toàn bình thường, không bao giờ bị đau nhức đầu nữa.

 

Hết.

  Lưu An, Vũ ngọc Ruẩn

  (Switzerland, Zurich )

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
hoa_cuc