VÒNG XOÁY CUỘC ĐỜI - Nhuận Hùng

28 Tháng Mười Một 20195:06 CH(Xem: 55)
IMG_6090

Vòng Xoáy Cuộc Đời…!

 Nhuận Hùng

 

Khi nhắc đến câu: “Vòng Xoáy Cuộc Đời…!” ta liền nhớ đến hằng bao ký ức đã ghi đậm nét trong tâm khảm của chúng ta. Nói một cách khác nôm na là Tạng thức “A lại da” trong ngôn ngữ của Phật Giáo vì đó là nơi chứa nhóm ghi lại tất cả những gì đã xảy ra trong cuộc đời của chúng ta từ lúc hiểu biết thời thơ ấu cho đến lúc lên năm, lên sáu tuổi, bước chân đến trường đầu tiên vào lớp vỡ lòng cho tới ngày khôn lớn và trưởng thành, sau đó trở thành những bậc cao niên cuối cùng trở về với cát bụi. “Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi…”

 

Qua quá trình của một đời người không nhất thiết giống nhau, vì lẽ còn nhiều nghiệp duyên khác cũng như số phận, hoàn cảnh…mỗi người đều diễn ra khác nhau cả, không ai giống ai cả, ngay như những người đã từng sinh đôi trên gương mặt giống nhau như đúc nhưng  tánh tình vẫn khác nhau. Nói một cách khác nếu ai đó, dù trí nhớ không được giữ lâu trong tiềm thức nhưng vẫn còn lưu lại một ít nhưng cũng có thể nhớ lại những dữ kiện của mình ít nhất là lúc mười tuổi…hoặc mười ba tuổi những hình ảnh ấy khó quên nhất trong cuộc đời của mỗi người, ít ai nhớ quá khứ của mình lúc ba, bốn tuổi cả. Nói cho cùng cuộc đời của mỗi con người trải qua nhiều biến cố khó quên, từ lúc chào đời cho đến lúc tuổi xế chiều thì trang giấy ấy đã ghi lại quá nhiều kỷ niệm. Chẳng hạng như: buồn, vui, sầu thảm, được mất…vật chất đầy đủ hay là thiếu thốn trên con đường danh vọng địa vị tiền tài, tình yêu, hạnh phúc hay sầu hận gì đó. Từ trên chiến trường hay tình trường cũng như tình trường nó đã ghi lại nhiều kỷ niệm trong đời của mỗi chúng ta. Chẳng khác nào một quyển hồi ký dày cộm của từng cá nhân một tạm gọi là “ vòng xoáy của cuộc đời” đây chỉ là cá nhân của mỗi người mà thôi…

 

Đúng thế, cuộc đời là một chuỗi ngày dài vô tận khi nó đã đi qua thì không bao giờ sẽ trở lại. Và “nó” cũng không thể nào ngừng lại chờ chúng ta được, sống ở trên đời này ta cũng nên trân quý cuộc sống và cũng đừng để cho xảy ra những gì mà khi đà đi quá đà rồi, việc làm trái với lương tâm khi thức tỉnh lại thì đã muộn màn và có hối cả chi thì cũng đã muộn màng rồi.

 

Chúng ta cứ thử làm một ví dụ cỏn con thì sẽ thấy rõ ngay giải đáp liền. Ví dụ ta đang đứng trên một dòng sông hay một thác nước nào đó, đôi mắt ta chăm chú nhìn dòng nước chảy cứ nhìn mãi, nhìn hoài dòng nước ấy lưu chuyển liên tục, chúng cứ chảy mãi và chảy mãi không bao giờ ngừng lại và dòng nước đó “nó” cũng sẽ không bao giờ quay lại với chúng ta. Mà nước cứ thế tiếp tục trôi đi, năm này qua tháng nọ mãi mãi là như thế.  Năm này qua tháng nọ, đời này qua đời khác sự hao tổn là những tảng đá ấy mà thôi, còn nước thì mãi mãi cứ trôi và trôi mãi liên tục, liên tục. Cho nên có sách câu: “nước chảy đá mòn” ngầm nó liên sự đời là thế đó!

 

Dòng đời, cũng là dòng xoáy của bao trái tim nồng cháy của chúng ta, ký ức nào rồi cũng phải ghi lại thật sâu và thật đậm, không ai giống ai cả, cho dù hằng triệu người trên thế giới này đi  chăng nữa, cũng đều khác nhau cả. Trường hợp nào đó đã xảy ra, nó cũng đều có như nguyên nhân chính đáng cả. Nói một cách khác theo nghĩa thông thường đó là nghiệp quả của từng người mà ra. Sự khác biệt hẳn hoi vì tiền kiếp của họ đã tạo ra, dẫn đến bây giờ họ phải chịu nhận hậu quả, dù thiện hay ác cũng phải chịu quả báo hiện tiền không thể chối cả. Theo luật nhân quả ai ai cũng biết, chớ không phải do sự việc ngẫu nhiên mà ra. Chúng ta không nên chỉ trích ai đó một cách quá đáng trước khi chưa tìm rõ chân tướng của sự việc…

 

Tôi còn nhớ rõ cuộc đời của tôi như thế nào thì tôi biết phận của tôi, còn người khác làm sao tôi biết hết được cũng chẳng qua một vài khía cạnh nào đó mà thôi. Nếu cuộc đời này người này biết rõ cuộc đời người kia thì thế gian này còn gì để nói. Trong sâu thẳm của con người có rất nhiều điều bí ẩn khác nhau, chúng ta không thể nào dùng nhãn quan bình thường của mình, mà nhìn thấu được tim can người khác. Ngoài trừ những bậc tu hành khi họ đã chứng được “thiên nhãn thông” thì chúng ta xin miễn bàn. Người xưa có câu:

“Tri nhân, tri diện bất tri tâm”

 (Nhìn người, nhìn mặt chớ không thể nhìn tâm được).

 

Chúng ta có thói quen thường hay nhìn người qua vẻ bề ngoài mà đánh giá một cách hờ hững được, có những lúc họ rất tốt với ta bề ngoài nhưng sâu thẳm tận đáy lòng, họ sẽ hại ta lúc nào mà ta chẳng hay biết, nhất là kẻ đa nghi họ thường hay có thủ đoạn bỉ ổi lắm, ai ai có thể  hay biết được họ sẽ làm gì? Còn có rất là nhiều hạng người khác nữa không tiện kể ra.

 

Một khi ai đó có tâm trạng buồn thảm họ thường hay lộ dạng trên gương mặt, nhưng cũng có người cố gắng dấu đi những nỗi ưu phiền đó bằng cách vẫn vui tươi như không có việc gì xảy ra nhưng tâm họ rất ưu buồn, phiền não. Họ chỉ muốn gói trọn cuộc đời vào trong tâm khảm. Bởi vậy, có nhiều người thường hay bị bệnh ung thư mà bác sĩ vẫn không tìm ra nguyên nhân là bệnh gì? Nói một cách khác theo phương diện của đạo Phật, chúng ta cũng có thể biết hạng người bị “tâm bệnh” thì cần có tâm dược mới chữa được. Còn không thì sẽ chết mòn chết dần, theo năm tháng bác sĩ cũng phải bó tay khi không tìm ra nguyên nhân. Cuối cùng họ phải trở về lòng đất mẹ, chẳng ai hiểu họ mắc bệnh gì mà phải quyên sinh? Thật là tội nghiệp vô cùng.

 

Đúng thế, nếu hiểu được như vậy thì xã hội này ít người bị đè bẹp, bởi cũng từ cái “ta” và cái “của ta” mà ra. Đứng trên bình diện khác mà phân tích thì ta sẽ rõ: “Đừng trách cuộc đời không  rộng bao la, mà tự trách lòng ta không rộng lượng quảng đại cho ra, chỉ biết khư khư đem vào mà chẳng cho ra”.

 

Thật đúng, là đời không cho ai tất cả, bởi vì chúng ta không cho đời tất cả. Bởi vậy, chấp nhận thương đau đừng hỏi tại sao? Có đau khổ thì mới hiểu được vị đắng của cuộc đời. Đời không phải màu hồng mãi mãi với chúng ta đâu? Đạo bây giờ cũng thế! Xã hội càng văn minh chừng nào, thì đạo đức càng suy tồi bấy nhiêu, đã đi vào đạo rồi có lắm lúc còn chua chát hơn cả thế gian nữa.

 

Chúng ta cứ thử nhìn xem, ngày ngày xảy ra bao nhiêu việc từ cửa thiền môn quý vị cũng đã thấy rồi, chỉ cần “một con sâu làm rầu nồi canh” những dự kiện đó do đâu mà ra. Có phải chăng là lòng người còn đầy dẫy “tham sân si, mạn, nghi, ác, kiến”. Nếu không ngăn ngừa thì sẽ xảy ra liền liền. Thời buổi này cơm, áo, gạo, tiền, làm sao tránh cho khỏi được những việc làm bất lương. Dưới danh nghĩa này cũng như danh nghĩa kia, tạo không biết bao nhiêu việc thất nhân tâm…

 

Nếu chúng ta biết tu tập theo giáo pháp của đức Phật mà thực hiện được tâm tốt như là: “Từ bi, hỷ xả” cho tường tận thì hạnh phúc cũng do chính mình tạo ra, bằng như không làm được chỉ chạy theo thói đời tham đắm dục vọng thì khổ vẫn hườn khổ…Trong giáo lý Phật đà có câu:

         

“Phật tại thế thời ngã trầm luân

 Kim đắc nhơn thân Phật diệt độ

 Áo não tự thân đa nghiệp chướng

 Bất kiến Như Lai kim sắc thân”

                             (Huyền Trang)

 

(Thuở xưa đức Phật còn tại thế, con còn trầm luân nơi nao, nay được làm người thì kim thân của đức Như Lai đã diệt độ…)

 

Đúng vậy, chuỗi ngày vẫn là chuỗi ngày, quá khứ vẫn là quá khứ, nếu ai đó có quá khứ tốt đẹp thì cuộc đời mình luôn luôn đươc an lành còn như quá khứ đã tạo quá nhiều ác nghiệp, dù có che đậy đến đâu thì cũng không qua khỏi lưới trời lồng lộng. Trong kinh có câu: “Quá khứ không truy tầm, tương lai không hứa hẹn, hiện tại vẫn là đây”. Chúng ta đang sống với hiện tại thì phải sáng suốt phải có trí tuệ phân biệt đâu là thiện - đâu là bất thiện. Tâm chúng ta luôn hướng thiện và phải làm việc thiện thì không cần bận tâm chi cả:

 

“Tâm bình thế giới bình”

 

Tóm lại, quá khứ của ai thì người ai tự biết chuỗi ngày trôi qua cũng là bài học đáng giá ngàn vàng cho mỗi cá nhân chúng ta. Buồn vui , đắc thất chẳng qua cũng là vòng xoáy của cuộc đời, nằm trọn trong mỗi bản thể con người. Chính xác hơn người nào tạo nghiệp gì người ấy phải gánh chịu nghiệp nấy không thể đổ lỗi cho người khác hay tìm cách trốn chạy. Đó không xứng đáng là người có mặt  trên trái đất này. Dù có sống ở trên đời này phẩm chất tư cách cũng thấp hơn các loài chúng sinh khác. Nhân quả nhãn tiền không thể trốn tránh được.

 

                                                          FL, Lake Wales ngày 10-9-2019

                                                                  Nhuận Hùng

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
hoa_cuc