THUỐC TRƯỜNG SINH - Thăng Điền dịch

21 Tháng Chín 201012:00 SA(Xem: 70568)



Thuốc trường sinh


Thăng Điền dịch


(Trích TRUNG QUỐC PHẬT THOẠI)

 


 Khi chùa Thiếu Lâm mới lập, tăng chúng còn ít, số gạo chi dùng hằng ngày chỉ như một gia đình bình thường. Về sau tăng chúng mỗi lúc đông thêm, nhất là sau khi chùa được vua Đường Thái Tông cho phép nuôi tăng binh, tăng chúng trong chùa có đến số vạn. Trong chùa, các hòa thượng đương gia Giám viện, Thủ tòa, Duy-na … qua một cuộc thương lượng bèn căn cứ theo môn hệ thầy trò mà chia làm 18 nhà. Những tự viện có sẵn được coi là viện Thường trụ, viện này do các "nhà" tiến cử các đệ tử có đầy đủ giới hạnh đến làm công tác Phật sự. Ngoài ra, các tăng chúng đều ở lại các "nhà" theo sư phụ cúng Phật, luyện võ và trồng cây. Đội tăng binh thuộc viện Thường trụ quản lý.


 Vào thời Minh Thần Tông, trong 18 nhà này có vị sư phụ ở Từ Vân am pháp danh là Tịch Xuân, đã 99 tuổi rồi mà thân thể vẫn khỏe mạnh, tai tinh mắt sáng, hàng ngày vẫn cùng các đệ tử ra đồng làm việc.


 Ở Vĩnh Hóa đường cũng có một sư phụ pháp danh là Tịch Dụng, đã 101 tuổi rồi mà tai vẫn tỏ, mắt không mờ, luyện võ không kém gì trai tráng.


 Ở Tây Lai am có vị sư phụ pháp danh Tịch Xương, đã 103 tuổi mà mỗi ngày có thể đi 100 dặm, tắm nước lạnh, dang ánh nắng, xuân hạ thu đông - bốn mùa sinh hoạt vẫn như cũ.


 Ba vị pháp sư này có một đặc điểm chung là lúc nào cũng cười hề hề, vô ưu vô lự.


 Bấy giờ ở phủ Khai Phong có Triệu chưởng quỹ ở tiệm bán lụa, Tiền chưởng quỹ ở hãng lừa ngựa, Tôn chưởng quỹ ở tiệm bán mỹ phẩm và Vương Nhị bán bánh canh ở Châu Kiều. Bốn người này rất là tương đắc. Vương Nhị tuy nhà nghèo nhưng lại hay tiếu lâm, giỏi kể chuyện đời xưa; còn ba vị chưởng quỹ Triệu, Tiền, Tôn lại rất khoái nghe anh ta kể chuyện. Vì thế họ cùng nhau hội họp ăn uống luôn, dĩ nhiên phần chi đều do ba vị chưởng quỹ.


 Ngày qua tháng lại, phút chốc họ đã trên 50 tuổi. Một hôm họ cùng ngồi uống rượu trên Diễn Võ sảnh của một tửu lầu, lão Triệu than hai đùi hay tê nhức, lão Tiền than tai mắt đã nghễnh ngãng, lão Tôn than sao mình cứ mệt luôn. Chỉ có Vương Nhị là thân thể vẫn còn khỏe, chỉ hơi thỉnh thoảng lên cơn suyễn chút ít thôi.


 Bốn người này ai cũng sợ chết, muốn tìm một thứ thuốc kéo dài tuổi thọ, sống thêm ít năm, chậm chầu Diêm chúa càng lâu càng tốt. Họ dọ hỏi các nơi, mọi người đều bảo : "Hiện ở chùa Thiếu Lâm có các lão Hòa thượng hàng trăm tuổi, muốn trường sinh thì lên hỏi các vị ấy".


 Nghe nói thế, bốn người Triệu, Tiền, Tôn,Vương đều rủ nhau hăm hở lên chùa Thiếu Lâm kiếm thuốc trường sinh. Đến Tung Sơn, họ lần mò, đầu tiên đến gặp sư phụ Tịch Xuân ở Từ Vân am. Vị hòa thượng này đã 99 tuổi mà thân thể vẫn còn cường tráng, da mặt đỏ hồng. Hòa thượng tiếp họ mời vào phòng khách. Bốn người lặn lội từ xa, lại đi suốt cả ngày đêm, bây giờ được nghỉ ngơi, sâu rượu bắt đầu rọ rạy. Họ nghĩ thầm : "Nhờ triều đình ưu đãi, các hòa thượng chùa Thiếu Lâm thả sức ăn thịt uống rượu mới được mạnh khỏe như vậy. Hơn nữa, hòa thượng Tịch Xuân biết họ là các chưởng quỹ ở phủ Khai Phong, thế nào cũng đem rượu thịt ra thết đãi".


 Nào ngờ, Tịch Xuân đem ra bốn chén lớn, rót đầy nước trắng mời họ uống. Bốn người nghĩ bụng : "Chắc là chưa chuẩn bị trước, lát nữa sẽ đãi cơm rượu một lần luôn".


 Đến giờ cơm, sư phụ Tịch Xuân chỉ mời họ ăn cơm tấm, trong cơm trắng có lẫn cơm cháy. Bốn dĩa rau xanh có trộn đường tỏi. Đừng nói tới rượu, mà trong món rau cũng chẳng có mùi mẻ chút mỡ nào hết.


 Cốt ý bọn họ tới đây là để tìm thuốc trường sinh, nên đành phải gắng gượng ăn một bữa. Ăn cơm xong, sư phụ Tịch Xuân mời họ đi tản bộ ngoài chùa một lát. Bốn người này đùi nhức, lưng đau, tai ù mắt mỏi, bị suyễn thở không ra hơi, chỉ mong được nằm kềnh ra đó đánh một giấc cho sướng mớ đời, nhưng sư phụ đã mời chẳng lẽ không đi !


 Liên tiếp 3 ngày, cũng cơm chay canh rau không có gì khác lạ; ăn cơm rồi lại đi tản bộ loanh quanh. Bọn họ mới hỏi sư phụ Tịch Xuân :


 - Ngài đã 99 tuổi mà vẫn khỏe mạnh như thế là nhờ dùng thuốc gì ?


 - Có dùng thuốc gì đâu.


 Mấy lần thưa hỏi cũng đều được đáp như thế, chưởng quỹ tiệm lụa nói với ba vị kia :


 - Thiệt là tức chết đi được ! Ở đây lâu chừng nào, mau chết vì gầy thì có. Tôi về đây !


 Sau khi Triệu chưởng quỹ về rồi, ba vị Tiền, Tôn, Vương hỏi thăm mới biết ở Vĩnh Hóa đường có sư phụ Tịch Dụng đã 101 tuổi mà tai vẫn tinh, mắt vẫn sáng, luyện võ không thua người trai trẻ. Bọn họ rủ nhau đến bái phỏng hòa thượng Tịch Dụng.


 Hòa thượng dành cho họ một phòng riêng, cơm nước tiếp đãi không khác gì ở am của hòa thượng Tịch Xuân mấy : ba bữa cơm chay, nước trắng.


 Khác với sư phụ Tịch Xuân, sau cơm tối xong mỗi người phải ngồi trước Phật niệm hai nén hương rồi mới ngủ, sư phụ Tịch Dụng nói :


 - Bây giờ cũng không còn sớm sủa gì, ai nấy đều mệt cả. Hãy ngủ cái đã !


 Nói rồi nằm xuống ngủ ngay. Bọn Tiền, Tôn giờ này ở Khai Phong là lúc đang uống rượu coi hát, đánh bài đổ hột. Bây giờ con sâu rượu đang rọ rạy làm sao ngủ được ? Nhưng sư phụ Tịch Dụng lại ngáy pho pho rồi.


 Đến lúc gà gáy, bọn họ mới chợp mắt một tí, sư phụ Tịch Dụng bước ra khỏi giường đánh thức họ :


 - Trời sắp sáng rồi, dậy, dậy đi !


 Trước tiên sư phụ mở hết cửa lớn cửa nhỏ, rồi quét đất lau chùi bàn ghế, sau đó mới dâng hương đánh khánh. Trong phòng, phút chốc hơi mát ùa vào, tiếng khánh leng keng. Tiền, Tôn, Vương, ba người làm sao ngủ tiếp được ? Chỉ có nước bò dậy thôi !


 Tịch Dụng mời họ ra ngoài đi tản bộ. Họ đi đến giáo trường thấy Tịch Dụng đã trút bỏ áo ngoài rồi và đang luyện võ "hự … hự". Luyện đến mặt trời lên cao khỏi núi mới thôi, cả người ướt đẫm mồ hôi.


 Liên tiếp mấy ngày đều như thế cả. Bọn họ mới hỏi Tịch Dụng về phương thuốc trường sinh. Tịch Dụng đáp :


 - Nào có thuốc trường sinh gì đâu ?


 Câu trả lời này làm cho Tiền chưởng quỹ của hãng lừa ngựa bực bội. Ông ta nói :

 - Một đàng thì nhỏ mọn, một đàng thì cố chấp; ở đây mấy ngày nữa, không ngủ được chắc điên luôn.



 Rồi một mực đòi về phủ Khai Phong.



 Tôn chưởng quỹ và Vương Nhị cũng cảm thấy rất khó chịu, nhưng họ lại nghĩ : "Mình cất công mấy trăm dặm đi tìm thuốc trường sinh, chẳng lẽ công cốc trở về, phải đi cầu nữa mới được".


 Lại tiếp tục dò la, họ được biết ở am Tây Lai có sư phụ Tịch Xương đã 103 tuổi mà mỗi ngày đủ sức đi cả trăm dặm. Hai người dắt díu nhau đến bái phỏng sư phụ Tịch Xương. Hòa thượng Tịch Xương xếp đặt cho họ ở trong một khách sảnh thoáng đãng, nhưng cơm canh cũng không khác gì ở hai nơi trước.


 Còn phần sư phụ Tịch Xương lại càng thích vận động tay chân hơn hai chỗ kia. Hòa thượng chẳng những quét đất, gánh nước, tự giặt giũ quần áo lấy, lại còn đi phó hội nữa, đi về 50 dặm đường Ngài chỉ cần thời gian một buổi thôi. Ra nắng không bao giờ đội mũ, chiều tối còn tắm nước lạnh kia chứ. Ngày nào cũng như thế cả. Tôn chưởng quỹ ở lại mấy hôm, nói :


 - Một đàng thì nhỏ mọn, một đàng thì cố chấp, một đàng thì nghèo nàn. Ở thêm mấy hôm nữa chắc tôi chết mất. Thôi về quách cho xong.


 Ba vị chưởng quỹ có tiền lần lượt theo nhau về hết, chỉ còn lại anh bán bánh canh thôi. Anh ta nghĩ : "Nếu không có thuốc trường sinh, ba vị hòa thượng đó sao lại sống dai đến cả trăm tuổi như thế ! Tại sao thân thể họ khỏe mạnh được như vậy ? Chắc là tại mình không có lòng thành cầu học nên các vị không chịu truyền chăng ? Xin không được thuốc trường sinh, trở về phủ Khai Phong làm sao sống dai được ! Đã đến đây rồi phải quyết học được thuốc trường sinh mới thôi". Nghĩ như vậy rồi anh ta thành tâm xin ba vị pháp sư chỉ dạy cho phương thuốc trường sinh. Các vị sư phụ ăn uống thế nào, sống thế nào, anh ta cũng bắt chước ăn uống và sống như thế ấy. Một thời gian sau, các vị sư phụ mới chỉ dạy cặn kẽ...


 Sư phụ Tịch Xuân nói :


 - Phương pháp trường sinh của ta là : Thường ăn chay, kiêng hút thuốc, uống rượu, luôn luôn đi tản bộ sau bữa cơm.



 Sư phụ Tịch Dụng nói :


 - Phương pháp trường sinh của ta : Ở nhà thông thoáng, ngủ sớm dậy sớm, luyện quyền không tiếc sức.



 Sư phụ Tịch Xuân dạy :


 - Phương pháp trường sinh của ta là : Thường đi bộ, thường cử động tay chân, dang nắng, tắm nước lạnh càng lâu càng tốt.


 Vương Nhị lại hỏi còn phương thuốc trường sinh nào nữa không thì được ba vị đáp như nhau : "Tâm tình thơ thới, bình tĩnh vô lo".

 Vương Nhị sau khi trở về phủ Khai Phong, chiếu theo lời dạy về phương pháp trường sinh mà luyện tập, về sau cũng trở thành một "cao thọ lão nhân".


(Vương Hồng Quân sưu tầm theo lời kể của Khang Thành).


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
hoa_cuc